Thứ Sáu, 22 tháng 12, 2017

Phải Thế Không - NUTB Số 1110


Điều khác biệt trong đời - Truyện ngắn



Điu khác bit trong đi…
Truyện ngắn
Đơn Phương Thạch Thảo
Nam Úc Tuần Báo (South Austraia)
Số 1127 Thứ Sáu 22.12.2017

Tình yêu trả lại trăng sao - HTMH is singing



Tình yêu trả lại trăng sao
HTMH is singing
https://www.youtube.com/watch?v=PT4hDR8HMRw

Mưa Sài Gòn - Nhạc



Mưa Sài Gòn
Thơ: Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Nhạc & Phối khí: Trần Hữu Bích
Ca sĩ: Vân Khánh

Em Biết Chiều Nay




Em Biết  Chiu  Nay
Em biết chiều nay khi nắng phai
Hàng cây buồn bã trên phố dài
Em bên khung cửa hờ hững khép
Tiếng lá rơi thầm ngỡ bước ai

Em biết rằng khi anh đi rồi
Lời nào có hứa cũng vậy thôi
Chia tay ai biết là mãi mãi
Con đường từ đó cũng chia đôi

Mùa xuân với em có nghĩa gì
Khi cung đàn nắn khúc biệt ly
Hồn em một cõi đầy hiu quạnh
Giọt nhớ âm thầm trên khoé mi

Em biết chiều nay khi nắng tàn
Vườn xuân lạnh lẽo gió lang thang
Em bên khung cửa hờ hững khép
Đan mộng, chỉ toàn mộng dở dang…
(23g Thứ tư 26.1.1994)
Hồ  Thụy  Mỹ  Hạnh
* Nam Úc Tuần Báo (Adelaide Australia) Số 668 Thứ Sáu 31.10.2008

Nỗi Niềm Tháng Chạp



Ni  Nim Tháng Chp
Tháng chạp, những loài hoa ngủ bên vệ đường
Bỗng choàng thức giấc
Tháng chạp, em bơ vơ ra phố một mình
Nghe mùa xuân gọi
Không gian chừng như hỏi
Đã qua mùa xuân chưa?
Tháng chạp không có những chiều mưa
Mà cao nguyên vẫn lạnh
Mộng xưa đã tràn lấp lánh
Trên bờ mi em
Tháng chạp chìm trong đêm
Tình yêu trốn vào quá khứ
Chỉ có em đường dài vẫn cứ
Kiếm tìm anh
Tháng chạp buồn những nốt nhạc xanh
Em rải vào đêm vắng
Xuân đến không thầm lặng
Như lòng em nhớ anh.
(Chúa Nhật 2.1.1994)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Thứ Năm, 14 tháng 12, 2017

Con Đường Xưa Em Đi - HTMH is singing



Con Đường Xưa Em Đi:

Dư Âm - Truyện ngắn




Hồ Thụy  Mỹ Hạnh
Dư  Âm
Truyện ngắn
Tôi mở rộng cánh cửa, ánh nắng yếu ớt của một buổi chiều sắp tàn hắt qua thềm, người thanh niên vừa gõ cửa đứng trước tôi. Tôi biết đó là người hàng xóm trọ ở căn nhà đối diện nhà tôi. Dù con hẻm cách chừng chục mét nhưng tôi chưa bao giờ trò chuyện, thậm chí là chưa chào hỏi xã giao.
Trong tay anh ta cầm một thứ gì đó như tấm bìa cứng hoặc một tấm hình, tôi gật đầu chào vừa đưa mắt dò hỏi. Anh ta ngập ngừng :
       -Đây là một việc có thể làm cô không hài lòng nhưng tôi đã trót thực hiện, chỉ có điều tôi nên giao nó cho cô hơn là tôi giữ, nếu cô vui lòng thì xin hãy xem đây là một quà tặng. .
Anh ta vừa nói vừa chìa ra một bức tranh, tôi liếc nhanh, một khung cửa sổ với một người con gái có mái tóc dài buông xỏa trên vai và hoa, và lá . . .
Tranh vẽ bằng bút chì, tôi nghĩ thế và hiểu ngay đó là tôi dù chỉ giống nhất mái tóc và cặp kính cận. Hơi bất ngờ, tôi tròn mắt hỏi :
-Anh đã vẽ tôi ư? Lúc nào vậy ?
Anh ta mỉm cười :
- Những buổi chiều, khi tôi tình cờ trông thấy . . .
Một cảm giác thú vị len vào tôi. Tuy nhiên tôi thấy bối rối chưa biết xử trí ra sao? Nếu là một thứ tặng vật nào khác từ một người mà cả cái tên tôi còn chưa biết thì chắc chắn rằng tôi không nhận, nhưng đây lại là chân dung của tôi, nếu không nhận có nghĩa là muốn anh ta phải giữ. Tôi còn đang phân vân thì bức tranh đã được đặt vào tay, tôi chưa kịp nói lời cám ơn cho phải phép, anh ta đã quay bước, một người ít lời, tôi nghĩ thế.
Từ hôm đó cánh cửa nhà tôi luôn khép lại và tôi cũng ngại đứng  bên cửa sổ ngóng nhìn trời đất như thói quen. Anh ta ít nhiều đã gây cho tôi sự chú ý. Giờ thì tôi biết anh ta làm việc gì, làm ở đâu, đi, về khoảng mấy giờ và cả cái tên Thụy dịu dàng như tên con gái.
Sau lần mang tranh tặng tôi, anh ta không hề có biểu hiện gì tỏ ra muốn tìm cách làm quen với tôi. Căn phòng  “bên ấy” cũng thường xuyên khép cửa. Tôi và anh ta lại không tình cờ gặp nhau ở đâu cả, nên sự xa lạ vẫn như lúc ban đầu. Còn bức tranh anh ta vẽ cùng với những suy đoán trước đây của tôi, được tôi cất vào một góc suy nghĩ chờ lãng quên.
Và khi tôi không còn quan tâm đến người hàng xóm ấy nữa thì có một đêm tôi thức giấc vào giữa khuya. Trong không gian yên tĩnh, tiếng  guitar từ đâu văng vẳng vọng đến bên tôi, tiếng đàn quyện vào tiếng hát trầm ấm, cô đơn và lời ca buồn đến se lòng.
Tôi bật dậy lắng nghe, chuổi âm thanh mơ hồ như không thực kéo tôi đi về phía cửa sổ, tôi mở hé cửa nhìn ra ngoài, dưới hiên nhà đối diện có một người đang ngồi đàn trong bóng tối, tôi không biết đó là ai vì trong căn nhà ấy có mấy người cùng trọ. Tiếng đàn và giọng hát trầm ấm kia như có ma lực cuốn hút tôi.
“ . . .Thôi xin ơn đời trong cơn mê này gọi mùa thu tới, tôi đưa em về chân em bước nhẹ trời buồn gió cao, đời xin có nhau dài cho mãi sau. . .”
Tiếng đàn và sự cô quạnh của đêm khuya dễ gây cho người ta nỗi buồn và cảm giác đó truyền vào tôi rất nhanh. Ai đàn vậy nhỉ ? Tôi mở tung cánh cửa ra, ánh sáng trong phòng hắt ra thềm. Tiếng đàn lẫn tiếng hát chợt im bặt. Tôi như tỉnh trước hành động vô thức của mình, nên lại vội vàng đóng sập cửa. Trở lại giường nằm, tôi rủa mình vô duyên.
Mặt trời hừng  lên bên kia đồi, bầy chim sẻ ríu rít, rộn ràng trên mái ngói. Buổi sáng mùa thu trời đầy mây trắng, một ngày sẽ lạnh hơn mọi ngày. Những chiếc lá rụng bay đầy trước sân hôm nay được tôi quan tâm hơn bằng những nhát chổi chậm chạp, thật khó giải thích tại sao tôi chờ đợi, tiếng đàn lúc khuya vẫn như văng vẳng bên tai, tôi cảm thấy hồi hộp trước cái giờ mà tôi biết căn nhà đối diện sẽ mở cửa, và . . .
- Uyên!
Tiếng gọi khẽ như sợ người được gọi nghe thấy, dù có ý chờ đợi cuộc gặp gỡ này song tôi không khỏi giật mình.
Thụy đang tiến về phía tôi, dáng đi của anh trầm tỉnh, lẳng lặng. Tôi hơi ngẩn ra, nghĩ  mãi để tìm một câu nói mở đầu sao cho thật tự nhiên, nhưng Thụy đã lên tiếng trước:
- Có phải hồi đêm tiếng đàn của tôi đã phá giấc ngủ của Uyên?
Tôi ngạc nhiên  hỏi lại :
    -Là anh đàn ư?
    -Vâng! Và tôi đang tự hỏi tại sao cửa sổ nhà Uyên hồi đêm chợt mở ra rồi đóng sập lại đầy vẻ bực dọc?
Tôi nở nụ cười thân thiện:
-Anh đã hiểu nhầm, thật ra bài hát của Trịnh Công Sơn hay quá, chỉ tiếc rằng tôi không được nghe hết . . .
Thụy thở phào :
-Vậy mà tôi cứ tưởng. . .
- Anh tưởng tôi là một người không biết thưởng thức một giai điệu hay như thế ư?
- Tôi không nghĩ như vậy, nhưng được biết Uyên không khó chịu vì điều ấy thì tôi yên tâm rồi.
Tôi biện minh:
-Tôi đã vụng về trong hành động, cử chỉ của mình, thật ra tôi mở cửa vì muốn tiếng đàn kia vọng sang rõ hơn và cũng muốn biết ai đàn . . . bên ấy! Anh biết không tôi rất “mê’’ bài Hạ trắng. . .
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy nụ cười của Thụy, anh lộ vẻ vui, dường như ở con người  này mọi nỗi niềm biểu lộ nhiều qua ánh mắt hơn là lời nói.
O0O
Thụy mang đến tặng tôi bài Hạ trắng chép tay, những dòng nhạc kẽ cẩn thận và nét chữ nắn nót bằng mực tím, có minh họa một cô gái tóc dài đứng trên đồi thông,  tà áo bay hứng đầy hoa nắng và ở mặt ngoài có trích ghi dòng chữ “ Áo em bây giờ mờ xa nẻo mây, gọi tên em mãi suốt cơn mê này . . .”
Từ đó những khi nghe tiếng đàn của Thụy ngân lên, tôi bèn mở hờ cửa sổ tỏ một tín hiệu lặng lẽ rằng tôi đang lắng nghe. Ở “bên kia”  bài Hạ Trắng được dạo lên nhiều lần, tiếng đàn trầm và luôn luôn tôi có cảm giác Thụy đang buồn .
Về mối quan hệ của Thụy và tôi, tôi thật sự khó hiểu, không biết Thụy nghĩ sao về tôi, vì có lúc anh tỏ ra quan tâm, thân thiện  với  tôi, lại có lúc anh như muốn lánh tôi và thật lạnh lùng. Phần tôi cũng tự chất vấn mình, đó chỉ là một sự ngưỡng mộ trước một người có nhiều biệt tài, hoặc có hơn thế thì đó là một thứ tình cảm chưa thể đặt tên bây giờ, vì xét cho cùng tiếng đàn của Thụy gần gũi với tôi hơn là anh .
Nhưng bỗng nhiên tiếng Guitar không còn cất lên trong nhiều đêm, tôi chợt thấy trống vắng. Bản tính e dè không cho tôi sang “bên ấy” xem Thụy ra sao. Căn nhà đối diện vẫn còn những người ở cùng Thụy ra vào, chỉ vắng anh . Một tuần, rồi một tháng vẫn biền biệt. Như vậy là Thụy đã đi khỏi đây, vậy mà anh không hề nói với tôi một lời từ biệt. Tôi tự nhủ “ Một người vô tâm, nên quên đi là  hơn!”.
Tôi sẽ không còn bận tâm và nhớ về Thụy như một ám ảnh nếu tôi đừng biết thêm một điều gì nữa về anh. Một thời gian không lâu sau đó, tôi tình cờ gặp  người bạn trọ chung nhà với Thụy, tôi không nén được lời trách cứ về việc Thụy chuyển đi mà tôi không hay biết. Người bạn ấy mới tiết lộ câu chuyện mà tôi cho rằng họ đã cố tình giấu kín. Trước khi đến đây Thụy đã lập gia đình, nhưng đó là một cuộc hôn nhân không hoàn hảo, cô gái ấy không có lỗi gì nhưng hoàn toàn không phù hợp với tính cách của anh, không hạnh phúc. Với đời quân nhân nay đây mai đó Thụy luôn xa nhà. Rồi do yêu cầu của công tác Thụy đã đến đây, không ngờ nơi dừng chân này trái tim anh đã rung động trước một người con gái nhưng anh ý thức việc đã có gia đình, Thụy phải giấu kín tình cảm của mình .
Tình yêu là một thứ không thể hỏi tại sao khi nó đến với người này thì lại dịu dàng, êm ả mà với người khác lại nghiệt ngã, trắc trở. Thụy đã trải qua những ngày mà tâm tư luôn nặng nề, u uẩn. Và trong một đợt tăng cường cho một đơn vị tác chiến Thụy đã hăng hái lên đường, cũng để không vướng vào một lầm lỗi mà anh chắc mình sẽ không tránh được, đó là khi tình yêu của anh sẽ không còn là mối tình đơn phương. Thụy ra đi khi trái tim anh đã hằn sâu một một ánh mắt, một dáng hình và hơn cả là người con gái ấy có một sự đồng cảm với tâm hồn anh. Nhưng Thụy đã không bao giờ trở về được nữa, anh mãi mãi nằm lại nơi chiến trường…
Tôi lặng đi, bàng hoàng trước một cảm giác như có một cái gì đó quí giá vừa rơi khỏi tay mình và đã tan, đã vỡ. . .
Đã nhiều năm trôi qua, khuôn mặt Thụy không còn rõ nét trong trí nhớ của tôi, nhưng mỗi khi bất chợt nghe đâu đó vang lên giai điệu của bài Hạ Trắng thì trong tâm hồn tôi lại gợi lên một sự tiếc nhớ rưng rưng. Mãi mãi tôi không quên được một hình ảnh đẹp mà Trịnh Công Sơn đã vẽ lên bằng lời nhạc, và Thụy là người tô điểm, đặt nó vào trái tim tôi.
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
*Nam Úc Tuần Báo(Adelaide-Australia) Số 645 Thứ Sáu 23.5.2008

Thành Phố Mùa Thu





Thành Ph Mùa Thu
Thành phố đêm lặng lẽ dưới màng mưa
Mùa thu sắp qua rồi anh có biết
Chiếc lá vàng cuối thu em tha thiết
Ép vào trang thơ tình của đôi mình.

Những hạt mưa thì vẫn cứ vô tình
Rơi rả rích làm đêm càng hoang vắng
Trong trang thơ một nỗi sầu chẳng ngắn
Một khoảng trời thương nhớ đọng trên mi

Đến bao giờ mà nay thu vội đi
Anh có biết cái gì còn ở lại
Trong tim em một mùa thu khắc khoải
Đã nhuộm vàng kỷ niệm của ta xưa

Thành phố đêm lặng lẽ dưới màng mưa
Mùa thu sắp qua rồi anh có biết…
(23g50 Thứ năm 5.11.1993)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
*Nhật báo Người Việt (Caliafonia) Ngày 5 tháng 9 năm 2008

Tuổi già của Mẹ



Tui già ca M
Khi xưa khi tôi bé
Tóc mẹ tôi còn xanh
Như lá non trên cành
Khi mùa thu chưa tới.

Tôi vẫn thường hay hỏi:
“Tóc trắng của mẹ đâu?
Con thích mẹ tóc màu
Trắng như là hoa bưởi!...”

Rồi thì mùa thu tới
Đến đông rồi xuân sang
Tôi đâu biết thời gian
Đã làm bao thay đổi.

Giờ thì tôi không hỏi
Tóc mẹ vẫn bạc màu
Và những sợi tóc sâu
Sao mọc làm chi vội?

Khi xưa tôi hờn dỗi
Đòi tóc mẹ bạc màu
Giờ lòng tôi rất đau
Biết tuổi già mẹ đến!
(Chúa nhật 17.10.1993)
Đơn Phương Thạch Thảo

Còn Lại Tôi



Còn Lại Tôi
Em cứ hoài ngơ ngác mắt nai
Để mùa thu trong hồn tôi lặng lẽ
Vườn lá khô không tiếng ai bước khẽ
Tôi vụng về từ buổi ấy…yêu em!

Đường em đi trở thành con đường quen
Để những buổi tôi ngập ngừng theo dấu
Em chắc biết nhưng chã thèm rõ thấu
Một anh chàng khờ khạo vẫn làm thinh

Và mùa thu thì vẫn cứ vô tình
Vẫn lặng lẽ ra đi, rồi lại đến
Để tất cả những ảnh hình yêu mến
Bỗng trở thành kỷ niệm của riêng tôi

Con đường xưa giờ đã vắng em rồi
Chỉ còn những chiếc lá vàng thao thức
Và còn tôi, một tâm tư day dứt
Thầm trách mình ngày ấy vụng về sao…
(13g30 Thứ Sáu 12.10.1993)
            Đơn Phương Thạch Thảo
          *Tuổi Xanh Tháng 3 . 1996

Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017

HTMH- Báo Tuổi Xanh giới thiệu


RỒI SAU CƠN MƯA - Truyện ngắn



Hồ Thụy Mỹ Hạnh
RI  SAU  CƠN  MƯA
Truyện ngắn
Ngày tôi được sinh ra đời, dường như đó không phải là một ngày vui của ai cả.Bởi vì cả dòng họ và ba mẹ tôi đều mong đợi một đứa con trai, mà tôi lại là con gái trong khi tôi đã có chị rồi.
Người thất vọng đầu tiên phải kể đến là ba tôi, ông gần như chẳng thèm ngó gì đến đứa con gái mà đối với ông là thừa này, hơn thế nữa ông còn âm thầm tìm đến với một người đàn bà khác, (Gọi là để “kiếm” con trai) ông phản bội mẹ tôi vì một điều không phải lỗi nơi bà.
Còn mẹ tôi, khi biết chuyện như vậy, bà cũng hiểu ngay rằng chính tôi là “nguyên nhân” đẩy ba tôi ra khỏi hạnh phúc của gia đình. Sự căm hận ấy rất… chính  đáng!Vậy là tôi trở thành một cái gai, trong suy nghĩ của mẹ tôi, tôi là người đã đem lại điều không tốt cho bà. Tôi bị hấc hủi, bạc đãi ngay ở cái tuổi chưa biết gì.
Nhưng sau đó không lâu, mẹ tôi sinh con trai như mơ ước. Tin mừng ấy biến mẹ tôi thành người chiến thắng. Ba tôi quay về mẫu mực, phục tùng. Thời ấy ba tôi đang ăn nên làm ra, tài sản có hàng chục chiếc xe chạy các tuyến đường. Mẹ tôi chẳng phải lo gì về kinh tế, trong nhà có vài người giúp việc, nên bà thừa thời gian. Nhờ đứa con quý tử, mẹ tôi muốn gì được nấy. Ba tôi không ngăn cản bất cứ điều gì mẹ tôi muốn, ngay cả việc bà tập tành chơi bài để giết thời gian.
(Mãi sau này lớn lên tôi vẫn thường xuyên nghe những người lớn trong dòng họ kể lại, có người kể vì sự cảm thông, thương xót cho hoàn cảnh của tôi, có người kể vì họ trách giận mẹ tôi.)
Rồi tôi có thêm vài đứa em trai, gái nữa. Tôi lặng lẽ lớn lên bên chúng. Sẽ không có gì đáng để nói nếu không có một sự không may bất ngờ ập đến với tôi, trong một phút ngắn ngủi, làn gió độc từ đâu thổi tới, biến tôi từ một đứa trẻ khỏe mạnh đang tung tăng chạy nhảy bị tê liệt cả nửa người.
Ba mẹ tôi đã hết lòng chạy chữa cho tôi, nhưng y học ngày ấy không cứu nổi đôi chân của tôi. Tôi trở thành người tật nguyền bên cạnh chị và bầy em vẹn toàn của mình.
Còn mẹ tôi từ chỗ tìm đến những lá bài tứ sắc như một trò giải trí, thì giờ đây lại biến thành niềm đam mê không từ bỏ được. Ngày nào cũng thế, ba tôi đi làm thì bà cũng nối gót đi ngay. Của cải dần dần đội nón ra đi, kinh tế gia đình bắt đầu sa sút. Mẹ tôi cố che đậy bên này lại hở bên kia và tôi lại cũng là chỗ để bà trút những bực  bội:
-Vì xưa kia chạy chữa cho mày nên mới thâm hụt. . .
Lúc không chạy chữa nữa, tài sản vẫn về với chủ khác, tôi vẫn bị trách mắng:
-Có một đứa như mày trong nhà thì làm gì cũng phải thất bại. . .
Dù là nguyên nhân gì tôi cũng phải cam chịu vì tôi đâu có cách để tự cứu mình.Tôi đã lớn để ý thức về bản thân mình. Một người bệnh tật khác không biết là có tội hay không? Nhưng với tôi thì đúng là có tội trong suy nghĩ những người trong gia đình, đó là cái tội không được vẹn toàn như các chị em của tôi. Tôi không được sự quan tâm chăm sóc, không  được học hành đến nơi, đến chốn, không được hưởng một sự ưu ái nào, ngược lại tôi phải làm tất cả những chuyện lớn bé trong nhà khi mà ba mẹ tôi không  thuê người giúp việc nữa. Một bầy em nheo nhóc san sát tuổi nhau cần sự săn sóc của chị, nhưng dù có cố sức đến đâu tôi cũng  không hoàn thành tốt công việc của mình vì đôi chân khập khểnh. Tôi thường phải nhận những trận đòn vì những sai sót của mình mà không biết than van cầu cứu với ai,  mà cũng có ai bận tâm làm gì chuyện nhà người khác, chỉ thỉnh thoảng có một người cô đến nhà tôi chơi, thấy những vết roi còn đỏ trên cánh tay tôi, lúc không có ai, bà mới buộc miệng than:
-Con còn nhỏ mà mắt của con buồn quá, thảo nào số phận con phải chịu như vậy . .
Những lúc như thế, tôi tha hồ mà khóc.
Năm tháng cứ thế trôi đi, tôi cứ tự an ủi, vỗ về mình hãy cố mà sống. Mẹ nào lại chẳng thương con, chỉ vì tôi xung khắc với mẹ nên mới bị đối xử như vậy. Tôi đặt hết tin tưởng vào bầy em của tôi, một ngày nào đó lớn lên chúng sẽ hiểu tôi, vì tôi hết lòng thương yêu chúng.
Rồi sau biến cố của đất nước. Tiếp theo là những khó khăn ban đầu. Gia đình tôi quá đông người thì càng không tránh được điều đó. Mẹ tôi dù muốn dù không cũng phải bươn chải kiếm sống vì ba tôi phải vào nghiệp đoàn, mỗi tháng lãnh những đồng lương ít ỏi không đủ lo cho gia đình. Nhìn mẹ đi sớm, về khuya tôi rất thương vì tôi nghĩ mẹ tôi đã bắt đầu một cuộc đời khác, với một cách sống khác, bà chấm dứt trò chơi đen đỏ. Tôi cũng không có thời gian để nghĩ đến bản thân mình, tôi phải chung sức với mẹ để lo cho bầy em nhỏ. Tôi ra chợ buôn bán, tôi lãnh hàng gia công may, đan, thêu. Tôi làm tất cả những gì mà khả năng tôi có thể. Tuy vất vả nhưng tôi hạnh phúc vì đã chứng tỏ được tôi không phải là người vô dụng như lời mẹ tôi thường nói .
Rồi khó khăn cũng qua đi.Nhưng tôi không dừng lại được “trọng trách” của tôi đối với gia đình, giờ đây đã thành một việc hẳn nhiên mà tôi phải đảm nhận. Suốt ngày tôi tất bật bởi công việc.Tôi khéo tay và có đông khách hàng, kiếm tiền không khó nhưng tôi không giữ lại gì cho riêng mình. Tôi có bầy em nhỏ và tất cả vì chúng, tôi xem đó là   “tài sản” của tôi và tôi tin tưởng rằng mình sẽ được đền bù.
Nhưng khi các em tôi trưởng thành, vài đứa làm ra tiền, đã quen với sự nuông chìu trước đây, chúng hoàn toàn làm theo cách chúng thích và tôi lại là người đối nghịch với các em của mình từ cách nghĩ, đến cách làm. Tôi cũng không thể khuyên bảo gì được chúng, vì chúng có sự hậu thuẫn của mẹ tôi.
Đấy cũng là lúc sức khỏe của tôi bắt đầu suy giảm, tôi không còn trẻ nữa! Công việc cũng hạn chế, và dĩ nhiên tôi bị sự ngờ vực của mẹ:
-Lúc này ít chi phí mà vẫn bảo là không có tiền, bắt đầu biết cất giấu rồi, vậy thì sống riêng ra cho sung sướng, để mẹ con tôi cực khổ với nhau không ảnh hưởng đến . . .
Những đứa em hạn chế về hiểu biết của tôi cũng lên tiếng, đi theo con đường mà mẹ tôi đã vạch ra, đầu tiên là đứa em trai :
-Chị đi khỏi nhà này đi, thử không có chị tụi này có sống được không .
Bằng giọng điệu ấy, các em tôi thay nhau nói, thậm chí là rất hỗn xược mỗi khi có chuyện mâu thuẫn với tôi, mà cái chuyện ấy thì xảy ra thường xuyên chỉ vì tôi không đáp ứng được nhu cầu cần tiền của mẹ tôi. Sự uất ức đôi lúc khiến tôi không còn nhân nhịn được, tôi cũng kể lễ:
-Công sức tiền của tôi đã bỏ ra hết cho gia đình này, bây giờ đau ốm tôi phải tự lo một mình, chưa đủ sao?
Vậy là bất đồng càng nghiêm trọng, mẹ tôi phủ nhận lời tôi nói:
-Mày lo cho gia đình được cái gì mà kể công?
-Vì mẹ bất công với con nên con mới phải nói vậy, tại sao với những người kia mẹ không đối xử như thế?
-Vì mày không giống bầy con của tao, mày xem có đứa nào đi đứng giống mày không?
Câu nói của mẹ như một lằn roi vung ra trúng đích, nó quất vào vết thương vẫn mưng mủ trong tâm hồn tôi. Trước mọi người tôi đã không khóc, đã ngỡ như hóa đá. Nhưng có nước mắt nào đủ cho những đêm khuya còn một mình tôi? Có giấy bút nào cho tôi trút được hết nỗi đớn đau đang gậm nhấm dần mòn tôi? Tâm trạng của tôi nhiều lúc rơi xuống tận cùng đáy sâu của tuyệt vọng, khiến tôi cảm thấy sự có mặt của tôi trên đời chỉ là một sự tồn tại chứ không hề sống cho đúng nghĩa. Một cuộc đời thật vô nghĩa, nó giống như một món nợ mà tôi đang phải trả.
Tôi không có được một điểm tựa tinh thần, và trong nỗi tuyệt vọng đó tôi đành hướng vào cõi tâm linh mà tôi tin tưởng rằng có. Tôi cầu xin thượng đế hãy tha bớt tội lỗi cho tôi nếu tôi có lỡ lầm gây ra ở một kiếp nào mà tôi không biết, cầu xin đừng trừng phạt tôi nữa và sớm giải thoát cho tôi khỏi cuộc sống này, để một sáng mai nào đó tôi được mãi mãi bình yên trong giấc ngủ không bao giờ thức nữa, nhưng thời gian vẫn vô tình lặng lẽ trôi, sự bất hạnh vẫn đặt lên vai tôi những điều tôi không muốn. Thậm chí lạc vào giấc mơ tôi cũng không gặp được một niềm vui.
Tôi không có cuộc sống sung sướng, tôi không được ủ đầu vào lòng mẹ như những người con khác. Tất cả chỉ vì tôi là một đứa con không hoàn hảo như ý muốn của mẹ cha, dù đứa con ấy không phải là gánh nặng, luôn luôn ý thức để vượt lên số phận của mình .
Tôi cũng hiểu rằng mẹ tôi không hoàn toàn ghét bỏ tôi, chỉ vì gặp phải khó khăn không biết trông mong vào đâu, lại cho rằng tôi có của riêng đang cất giấu nên trút sự bực tức vào tôi cho hả lòng. Bà không nghĩ rằng chính những câu nói vô tâm kia lại là cái cớ cho bầy em ngang ngược dựa vào đó mà xô tôi ra khỏi vị trí trong gia đình.
 Cuối cùng không còn cách nào khác là tôi đành chấp nhận làm người ngoài cuộc, rút vào một góc riêng của mình. Ngày tôi làm một cái bếp riêng cho mình, trong túi tôi chỉ  có một khoản tiền ít ỏi, ngoài ra không có một thứ vật chất nào khác! Không biết có lúc nào mẹ tôi chạnh lòng vì cảnh cô độc của tôi? Cứ thấy giờ đây bà luôn ca cẩm vì những đứa con lười biếng, không lo làm ăn khiến bà không yên tâm tuổi già.
Tôi xót cho mẹ nhưng không giúp được gì cho bà nữa, tất cả đã đẩy tôi quá xa với sự cảm thông rồi, tấm lòng của tôi đã bị phủ nhận, tôi hụt hẫng trong tâm trạng mất mát, côi cút. Tôi không cần giải thích với ai vì sao giờ đây tôi chợt trở nên cứng rắn, lạnh lùng trước những việc mà trước kia tôi không đợi ai nhắc nhở mình phải làm, bởi vì tôi đang sống cho tôi, cho một con người có quá nhiều bất hạnh mà từ lâu tôi đã quên, dù tôi biết không có vật chất nào có thể xoa dịu được nỗi đau trong tâm hồn tôi, vì nó đã di căn, đã trầm trọng.
Tôi tự an ủi, vỗ về mình hãy cố nở nụ cười, đời sống này nếu là nợ, thì hãy cam lòng trả nợ. Hãy giấu nỗi buồn kia trong lòng và đứng vững.
Tôi cũng không còn trách hờn thượng đế khi tôi sinh ra trên đời là đã đồng nghĩa với sự không may mắn, vì thượng đế đã bù lại cho tôi khối óc biết suy nghĩ đúng sai, cho tôi nghị lực để không gục ngã trước bất công vẫn tồn tại ở đời.
Đêm tôi lắng nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên, tiếng gió làm những cành lá va đập vào nhau xào xạc  và tôi tự nhủ “Có gió mưa nào rứt hết được những chồi cây, rồi chúng sẽ vươn lên, mạnh mẽ. . .”
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Điều Không Đơn Giản




Điu Không Đơn Gin
Có bao điều kỳ diệu của trái tim
Em không hiểu. Vâng! Thật là thế đấy
Làm sao hiểu em yêu anh đến vậy
Dẫu bây giờ ta đã cách xa nhau

Trong tình yêu ai giải thích được đâu
Một người quên, sao một người cứ nhớ
Con đường xưa vẫn muôn màu hoa nở
Mà hồn em một sắc tím bâng khuâng

Lời hẹn nào anh bỏ lại sau lưng
Để em chợt thấy đêm dài, dài quá…
Tiếng đàn không ngân lên lời rộn rã
Cung bậc trầm rụng xuống đáy hồn em

Có bao điều kỳ diệu của trái tim
Nên em chẳng trách hờn anh là thế
Có một điều với em không phải dễ
(Giữa bao điều đơn giản) là…quên anh!
Anh biết mà, có phải thế không anh?...
(Thứ Hai 22.6.1993)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
*Thanh Niên Số 36 (425)Chúa Nhật 29.8.1993

Ngày Tháng Không Bình Yên.

46. Hồ Thụy Mỹ Hạnh Ngày Tháng Không Bình Yên. Truyện ngắn. Nhỏ Quyên nói thỉnh thoảng người ấy đến quán cà phê nhà nhỏ, lầ...