Thứ Hai, 18 tháng 6, 2018

Bốn Mùa Trong Tôi (Nhạc)





Bn Mùa Trong Tôi
Thơ Hồ Thụy Mỹ Hạnh.
 Nhạc: Trần Hữu Bích.
 Trình bày: Nhóm Mây Trắng
https://www.youtube.com/watch?v=96_LEyY8gDc&feature=youtu.be

Người Đáng Yêu Thế Mà… Truyện ngắn.





42.
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Người Đáng Yêu Thế Mà…
Truyện ngắn.
Tôi sinh ra đời dưới một ngôi sao không lấp lánh, có lẽ vì vậy nên Mụ Bà không nhìn tỏ trong lúc “nặn” nhan sắc cho tôi, hai mắt tôi là sự kết hợp giữa hai con vật đẹp và xấu, một bên là mắt bồ câu, một bên là mắt…ếch! Môi thì vồ ra vì hàm răng trên làm…mái tây hiên cho hàm răng dưới. Có người vô tâm nói “ Nhìn miệng Nguyệt Hoa lúc nào cũng giống như đang …cười!”. Tôi đau buốt ruột gan mỗi lần nghe như vậy, vì nó nhắc đến những nét không thể khen được trên khuôn mặt tôi, tôi trách trời sao lắm sự bất công, vì trong khi đó anh trai của tôi thì mặt hoa, da phấn, bao nhiêu nét thanh tú của…tôi đều “lọt” sang hết cho anh!
Đôi lúc nhìn lại nhan sắc của mình trong gương, tôi còn muốn quay ngoắc đi huống chi là người đối diện (Nhất là người khác phái). Không biết trách ai, tôi đành quay sang trách má tôi:
-Người ta sinh con của họ đẹp bao nhiêu thì má sinh con …xấu bấy nhiêu!
Má tôi bào chữa cho cái sự không…khéo của mình:
-Ai nói má sinh ra đứa  xấu? Mày nhìn anh mày đó, nó đẹp như tài tử đó thôi.
-Là con nói má sinh ra con xấu cơ.
Má tôi thở dài, an ủi tôi:
-Đó là tại… mụ bà, chứ lúc mang mày trong bụng má cũng đi cầu khẩn thánh để sinh được một đứa con gái đẹp như… anh trai mày!
-Thế sao con lại xấu như vầy?
-Chắc tại thánh ban… nhầm, lúc xưa mỗi lần đi cầu, má luôn rủ bà bạn của má đi cùng cho vui, kết cục là bà ấy sinh ra đứa con gái đẹp quá chừng, còn má thì…
Tôi dẫy nẫy:
-Nếu lúc xưa má chịu khó đi một mình thì con đâu đến nỗi như vầy.
-Thì má đâu có ngờ, chuyện nhầm lẫn là thường mà con. Còn có chuyện nhầm đau thương hơn nhiều, má nghe nói có một bà cưới vợ cho con đã lâu mà chưa có cháu, bà nóng ruột đội lễ đi cầu thánh cho mau có cháu, kết cuộc là bà ta cũng có cháu, nhưng thay vì ban cho dâu của bà ấy thì thánh lại ban nhầm cho đứa con gái chưa…chồng của bã!
Đấy! Thánh còn nhầm huống chi là con người, vậy mà người ta vẫn thích lội suối trèo non để cầu xin những điều mà con người không làm được. Còn tôi thì từ đó tôi không còn tin vào câu cầu được ước thấy nữa, trong trường hợp của tôi, ít nhiều tôi đã nhận lãnh sự nhầm lẫn của…thánh! Mỗi lần thấy tôi buồn ra mặt, má tôi chỉ còn biết an ủi tôi “Khi nào anh mày làm có tiền nhiều, má biểu nó cho mày đi mỹ viện sửa sắc đẹp, thời buổi này cứ có tiền thì muốn cái gì cũng được tất. Nó là anh, phải có trách nhiệm lo cho mày…”
000
Tôi ghét hắn.Ai ghét tôi bao nhiêu tôi ghét hắn bấy nhiêu. Ồ! Nói vậy sao được nhỉ? Sao tôi lại dại dột ví von như thế,chả lẽ cũng có người ghét tôi thậm tệ đến thế à, nhưng cũng phải tìm một cách nào để diễn tả chính xác cái sự tôi không ưa hắn chứ.Thôi thì cứ cho là tôi ghét hắn như ghét giặc. Hừm! Đối với loại có tên là giặc thì còn có thể nói là thù nữa ấy chứ, nhưng với hắn thì dùng chữ ghét cũng được vì xét cho cùng hắn không phải là giặc.Mà hắn cũng chưa làm gì tổn hại đến tôi.
Còn sao tôi ghét hắn? Vì bạn bè của tôi biết tôi kỵ hắn mà vẫn cứ…cắp đôi tôi với hắn. Chúng nó nói rằng chỉ có hắn mới tương xứng với tôi và ngược lại, rằng trời sinh ra tôi với hắn là để cho nhau, rằng nồi nào phải úp vung đó. Tôi không muốn diễn tả làm gì tấm nhan sắc của hắn, phải chi hắn đẹp trai thì tôi còn phản đối sự gán ghép của bạn tôi làm gì, đàng này…hắn xấu ơi là xấu! Chính vì lẽ đó tôi càng ghét và làm mọi cách để chứng minh cho bạn bè tôi biết rằng hắn là kẻ tôi không bao giờ để mắt tới cho dù trái đất này không còn con trai.
Gia đình hắn có xưởng mộc, hắn theo nghề chuyên đóng các thứ đồ dùng bằng gỗ (dĩ nhiên cũng có đóng quan tài) nên tôi thích gọi xưởng mộc đó là xưởng hòm (một cách ác ý)chắc cũng không oan. Hắn tên Tuấn Tú. Trời ạ, chữ tuấn tú là chỉ về nét đẹp của con trai, trong khi hắn thì… như  tôi đã  nói    trên. Còn Nguyệt Hoa tên tôi ư? Ở đây tôi hổng nói về tôi, nên để sang một bên việc giải thích gương mặt tôi có phù hợp với cái tên đẹp của tôi không? Để tôi nói tiếp về cái sự tôi ghét hắn.
Tôi rảnh! Nên tôi bày vẻ cho bọn trẻ con khi thấy hắn là hát “Ai ơi đừng  lấy thằng gù…a li hò lò! Lỡ mai nó chết, anh Tú đóng cái hòm cong cong…a li hò lờ…a li hò lờ…”. Hắn thì không biết chính tôi là “đầu xỏ”, nhưng má tôi biết, bà mắng “Con gái lớn rồi, phải biết lựa lời hay mà nói. Lời nói, hành động thể hiện tư cách của con người, cái nết đánh chết cái đẹp, không lo tu dưỡng, rèn luyện thì có mà ế ra…”. Không có cô gái nào ế lại dễ chịu khi nghe người ta nhắc đến chữ ế! Từ sâu thẳm tâm hồn, tôi cũng hiểu tôi chẳng có mảnh tình nào để vắt vai vì tôi không đẹp. Có đẹp thì mới níu được tia nhìn của các đấng nam nhi, còn xấu thì có mà mơ. Đừng nghe má tôi nói, còn lâu mới có cái chuyện “Cái nết đánh chết cái đẹp”, phải  nói “Cái đẹp đè bẹp cái nết” thì có. Nhưng dẫu sao tôi cũng thất bại trên đường…tình rồi, nên tạm rút lui vào…hoạt động bí mật trong căn phòng nhỏ đìu hiu một mình tôi. Tôi cô đơn, tôi buồn nên tôi hát!
-…Đời tôi cô đơn  nên yêu ai cũng cô đơn…đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng cô đờn…”
000
Vẫn buồn. Tôi nhìn ra ngoài bầu trời mưa đan kín lối, nước ngập mấp mé lên thềm nhà, nước không thoát kịp tràn lên mặt đường như…dòng kênh uốn quanh, tức cảnh sinh tình nên tôi bèn hát “Mùa mưa lần trước…ít nước hơn lần này, mùa mưa lần này nước đầy hơn lần trước…”. ..
Chợt tôi nghe tiếng ai gọi ngoài cổng, tiếng gọi thất thanh át cả tiếng mưa “Bác Tư ơi! Mau ra bờ sông coi thằng Tèo nhà bác đi học về làm sao mà lọt xuống sông rồi… người ta đang cứu…”. Tèo là thằng cháu đích tôn của má tôi! Tôi vèo ra ngoài bất kể trời mưa và đâm đầu chạy thẳng ra hướng sông, mặc má tôi lúp xúp phía sau “Bớ con ơi! Đợi má với..”
Thằng cháu của tôi đã được vớt lên và đang được xốc nước, ngoài thằng cháu của tôi còn có hai đứa nữa cũng cùng chung “cảnh ngộ” và cũng đã được cứu thoát khỏi bàn tay của thần nước. Tôi nhìn kỹ thì ra đó là nhóm bạn học của cháu tôi, hay đến nhà tôi chơi và được tôi truyền cho mấy câu hò vè để trêu chọc hắn!
Những chiếc dù hoa đủ màu xanh đỏ chen nhau, người đứng xem đông nghẹt hai bên bờ sông, chỉ thiếu sự reo hò cổ vũ như khi xem một vận động viên bơi lội, dù dưới dòng nước kia là một người đang đơn độc… bơi! Ai cũng lộ vẻ âu lo trên gương mặt. Giờ thì sự an nguy của bọn trẻ đã qua, tất cả cùng chú tâm theo dõi chàng trai đã “cảm tử” nhảy xuống sông cứu bọn trẻ lên nhưng tự mình lại chưa lên bờ được vì dòng nước cuồn cuộn chảy xiết. Nhiều tiếng la lớn “Trời ơi! Có ai biết bơi nhảy xuống cứu nó với chứ, coi chừng nó đuối sức…”. Những thân cây chuối được ném xuống dòng nước nhưng trượt khỏi tầm tay của  “người hùng” ấy, tôi lại nghe “Thằng Tuấn Tú đó mà, tội nghiệp quá, xấu người mà tốt nết như thế, cầu trời cho nó thoát hiểm!”, tai tôi ù lên khi nghe tên “người ơn” của gia đình mình. Và tôi cũng không biết rằng từ nguồn “cảm xúc” nào khiến tôi la lên “Anh Tú ơi! Cố lên, bám vào cây chuối đi…trời ơi…có ai làm ơn cứu giùm anh ấy với …hu..hu..hu…”
Tôi nhắm tít mắt không dám nhìn cảnh “đau lòng” dưới dòng sông kia, còn miệng thì há ra để…khóc. Và tôi chỉ ngừng khóc khi thấy hắn.. à!...Anh ấy đã lội được vào bờ, nhiều thanh niên đang nối tay nhau chìa tay ra cho anh nắm lấy và kéo anh lên bờ. Mưa ngớt hạt, mọi người đều ướt sũng nhưng có lẽ sự ấm áp từ trái tim với tình người đang lan toả trong lòng họ, và…cả tôi!
000
Tôi đi sửa sắc đẹp! Thời buổi này cái gì cũng có thể giả. Có những cái giả làm đẹp cho cuộc đời thì sao ta lại không làm. Vì lẽ đó tôi muốn sửa sắc đẹp cũng không có gì lạ. Nhưng có một điều mà tôi không muốn nói ra, tôi muốn làm đẹp không phải cho cuộc đời mà vì tôi muốn duy nhất…một người đừng nhìn thấy tôi xấu! Từ đời xưa đến nay, tôi vẫn thường nghe nói “Ghét của nào, trời trao của ấy” không biết có đúng không? Đúng hay không thì cũng là việc của người ta. Còn tôi, tôi cứ trách mình sao trước đây tôi lại ghét anh ấy nhỉ? Một người đáng yêu thế cơ mà…
(Đơn Dương 4.10. 2012)
 Hồ Thụy Mỹ Hạnh
*Trẻ Dallas (Texas) Số 802 Thứ Năm 18.10.2012

Trang thơ HTMH - NUTB



Anh còn nợ em - HTMH is singing



Anh Còn Nợ  Em.
*Nhạc:Anh Bằng (Phổ Thơ:Phan Thành Tài)
*Tiếng hát: Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Thực hiện Sideshow: Trần Dã C29 KBC 4027.

Em Sẽ Vui Đây




Em S Vui Đây
Em đứng lên từ đó nỗi đau dài
Như điệp khúc muộn phiền xưa đã chán
Như ánh chớp khiến bầu trời nức rạn
Tình yêu anh làm rạn vỡ tim em.

Không thể tính bao ngày, không thể tính bao đêm
Khi yêu nhau thời gian như đứng lại
Lời nói hôm qua dẫu không tồn tại
Em chẳng muốn nghi ngờ vì em yêu anh.

Nhưng sợi tơ tình lại rất mong manh
Buộc sao nổi ân tình em dẫu bé
Từ giã nhau trăng cũng buồn lặng lẽ
Anh đi rồi, kỷ niệm bỏ lại đây.

Buồn cứ vương vào từng sợi tóc mây
Em cố chải kỷ niệm càng thêm rối
Một nửa nơi em ngập đầy bóng tối
Một nửa nơi anh rực rỡ đầu ngày.

Em đứng lên từ đó nỗi đau dài
Cố ghép lại trái tim mình trót vỡ…
(19g30 Thứ Hai 10.4.1995)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
*Thanh Niên Số 120 (713) Thứ ba 22.8.1995

Hạ Nhớ






162
H  Nh
Khi nắng hạ buồn tênh rải nắng xuống phố phường
Con ve giật mình kêu lên thảng thốt
Cánh phượng nát trong bàn tay dại dột
Ai bỏ lại sân trường trong một buổi chia tay

Ai rải vào em những đám mây
Một thoáng nhớ sẽ vỡ thành bọt nước
Nắng hạ hong khô chút tình rét mướt
Người đã đi rồi, ừ! Thôi người đi

Cứ quay lưng như chẳng hề nghĩ suy
Cứ giấu kín nỗi buồn trong ngăn cặp
Tình yêu thuở học trò luôn ẩn nấp
Những đợi chờ chưa dám gọi đúng tên

Em ngỡ ngàng giữa nhớ và quên
Trong khắc khoải của bao mùa lặng lẽ
Nắng hạ nói điều gì với em rất khẽ
Gợi lại trong hồn một chút thương yêu

Đâu dễ gì tìm lại một buổi chiều
Trong vô số buổi chiều xưa thuở ấy!
(18g35 Thứ Ba 21.3.1995)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
*Lâm Đồng Thứ Bảy 1571 Ngày 17.7.1999

Muộn Màng



161
Mun Màng
Giữa muôn ngàn ta chợt nhận ra nhau
Trên đường phố rộn ràng bao sắc áo
Một tia nhìn ngỡ biến thành giông bão
Trái tim cô đơn đã qua tuổi dậy thì.

Trái tim cô đơn ngờ nghệch biết gì
Cứ quanh quẩn với trò chơi cút bắt
Khi người yêu ta, ta lại yêu người khác
Nên vô tình ta đáng mất cả đôi.

Trong muôn người ta chỉ thấy nhau thôi
Ánh mắt có xóa lỗi lầm một thuở
Kỷ niệm ùa về bàng hoàng nỗi nhớ
Khắc nghiệt làm sao cái nắng tháng ba.

Trao nhau mắt nhìn để lại chia xa
Cứ giả vờ như là không quen biết
Ai dám bảo tình yêu không tha thiết
Dù trong đời có lần lỡ quên nhau.
Đơn Phương Thạch Thảo

Ngày Tháng Không Bình Yên.

46. Hồ Thụy Mỹ Hạnh Ngày Tháng Không Bình Yên. Truyện ngắn. Nhỏ Quyên nói thỉnh thoảng người ấy đến quán cà phê nhà nhỏ, lầ...