Thứ Ba, 13 tháng 2, 2018

Em Là Nàng Tiên Của Anh ! - Truyện vui




32.
 Hồ Thụy Mỹ Hạnh
      Em Là Nàng Tiên Của Anh !    
Truyện vui
Bị lay gọi, nàng vùng dậy với tư thế của một con hổ đang chuẩn bị tấn công con mồi. Hai bàn tay xòe ra những ngón như móng vuốt vươn thẳng hai cánh tay về phía trước sẵn sàng cho một động tác…cào,cấu! Cùng với vẻ mặt căng thẳng, mắt lừ lừ nhìn vào “đối phương”, quai hàm bạch ra, tiếng nói nghẽn giữa hai hàm răng:
-Gư…ư…ư…gừ! anh giải thoát cho nó phải không? Tui sắp bắt được quả tang thì anh phá đám phải không? Nó đâu rồi hả?
Chàng ngơ ngác hỏi lại;
-Cái gì bắt quả tang? Nó nào?
Nàng òa lên khóc:
-Tui thấy rõ ràng anh và “nó” ôm nhau tình tứ, tui núp trong bụi cây, sắp nhảy ra bắt tại trận thì anh giải thoát cho nó…
Chàng càng sửng sốt:
-Hồi nào? Ở đâu?
-Vừa mới tức thì! Tui nằm mơ thấy rõ ràng…
Chàng ngẩng lên trần nhà, mắt nhắm lại, vẻ mặt nhăn nhó, như khẩn thiết cầu xin đáng tối cao ban cho điều gì:
-Trời ơi! Ngó xuống mà coi, đã đến nước này rồi.
Nhưng ngay tức khắc chàng đủ thông minh để chuyển tình hình sang hướng có lợi, chàng  sực nhớ ra một cách để vỗ về nàng, mà chàng biết sẽ làm nàng hạ hỏa, dù chàng đã xử dụng nhiều lần nhưng kết quả bao giờ cũng thành công:
- Như vậy là em vừa nằm mơ thấy anh có mèo đúng không? Thảo nào em dãy dụa la lối quá xá nên anh phải gọi em dậy. À! Anh nhớ ra rồi, người ta nói giấc mơ thường ngược lại với đời thật, có nghĩa là em thấy anh ngoại tình, ngược lại là anh không…ngoại tình! Em thấy bắt được quả tang tức là …không bắt được quả tang! Túm lại ngược với giấc mơ em vừa thấy thì anh  là người chồng chung thủy, còn em vẫn là nàng tiên của anh…
Vừa nói chàng vừa quan sát vẻ mặt của …Nàng tiên! Được vuốt ve bởi hai tiếng ngọt ngào ấy, con hổ bỗng biến ngay thành con mèo (Không biết bắt chuột) hiền lành, quẹt nước trên đôi mắt ràng rụa, nàng còn tỏ ra ngờ vực một chút nên hỏi lại:
-Thật chứ? Mơ là ngược lại đời thật, vậy em thấy em còn sống là em …chết ư?
-Ồ! Điều đó thì  lại khác, bởi vì em là …nhân vật chính! Em làm sao mà chết được. Giống như trong phim ấy, nhân vật chính mà chết là hết phim sao?
Nàng lại nghe có lý, nên gật gù:
-Nhưng anh cũng phải hứa với em không được để mắt đến ai…
-Tất nhiên rồi, nhìn mỗi mình em đã đầy hai con mắt, còn nhìn ai được nữa!
Nàng lại có vẻ muốn…vùng lên:
-Ý anh muốn ám chỉ là em mập quá phải không?
Hơn ai hết, chàng là người biết phải đối phó với vợ của mình ra sao, trong bất cứ tình huống nào:
-Phụ nữ mập mới đẹp, mới lâu già. Chứ ốm á? Nhìn khô khan hổng có tí nhựa sống. Anh chỉ thích nhìn phụ nữ…mập thôi!
Nàng sửa lại:
-Nhìn vợ chứ cấm nói chung chung là nhìn phụ nữ!
Chàng cao giọng:
-Đúng! Vợ anh nói rất chính xác, anh vừa nói lộn. Phải nói là chỉ thích nhìn vợ thôi!
Nàng nhoẻn miệng cười, rồi sực nhớ ra một điều quan trọng, nàng hỏi:
-Trong ví anh chưa để tấm hình nào của em phải không? Sao em vô ý thế cà…Sáng mai anh đưa em đi chớp một tấm hình chân dung, anh phải cất trong ngăn đầu trong ví, để mỗi lần mở ví ra là anh nhìn thấy em ngay, cũng là để nhỡ có ai nhìn vào cũng biết là anh có vợ rồi, các cô đừng hòng tơ tưởng, mơ mộng đến anh nữa…
Vế cuối cùng trong câu nói của nàng chợt làm chàng thấy mình còn có… triển vọng! nghĩa là nếu chàng chưa có vợ, thì các cô (tức là số nhiều nhé) tha hồ mà tơ tưởng, mơ mộng được chàng ghé mắt đến. Rồi chàng sẽ ứng phó sao nhỉ? Tha hồ mà lựa chọn chứ sao! Tuyệt thế đấy, khi ấy hẳn là chàng sẽ bận tâm lắm vì biết chọn ai, bỏ ai? Bỏ thì thương mà vương thì tội, thôi thì cứ tuyển ra vài cô xinh nhất ( nhưng hổng có tính ghen tuông giống như cái cô nàng đang bên cạnh chàng đây) thế rồi chàng sẽ “bố trí ” cho mỗi nàng ở một chỗ, gió mát trăng thanh chàng thích ghé đến cô nào thì ghé, còn các cô thì tranh nhau để lấy được lòng yêu thương của chàng, chẳng cô nào dám làm phật lòng chàng, chàng thích đi đêm về hôm tùy thích. Tan sở thay vì về thẳng nhà chàng sẽ tụ họp bù khú với bạn bè, rượu chè thâu đêm cũng chả bị ai  gọi điện thoại kêu về hay lùng xục tìm kiếm. Chàng cũng không bị bạn bè gọi là anh chàng …râu quặp! chàng cũng chả cần vận động đầu óc để nghĩ ra cách “đối phó” với những cơn tam bành vì cái máu hoạn thư của vợ.
-Anh nghĩ gì mà thích chí cười hớn hở vậy?
“Hồi tỉnh” khỏi… giấc mơ! Chàng nói trớ đi bào chửa cho sự tưởng tượng của mình, vì không khéo, nó có thể trở thành tưởng…voi!
-Ờ…ờ ! Anh đang nghĩ có tấm hình của em trong ví, cô nào nhìn thấy cũng quay khỏi anh một trăm tám mươi độ, anh khỏi cần tìm cách mời đi nơi khác đó mà…
Nàng vỗ hai tay vào nhau một cái đầy vẻ dứt khoát:
-Thế nên không chần chờ gì  nữa, sáng sớm là phải đi chớp bóng ngay!
Chàng gật gù:
-Phải…phải, còn bây giờ thì yên cho anh ngủ. Sáng mai anh còn phải đi làm, đến công ty mà ngủ gục thì còn ra gì. Mấy cô ở đó là chúa lắm chuyện, lại xì xào nọ kia.
Chàng cố tình ngoác miệng ngáp dài một cái, rồi kéo chăn trùm kín (chủ yếu là hai lỗ tai) giả vờ ngáy đều đều. Nàng cũng không muốn chàng bị lỡ giấc ngủ, nàng cũng hiểu sức khỏe là thứ rất cần thiết đối với chàng, vì chàng là trụ cột của gia đình, cơm áo gạo tiền đều từ cái sức khỏe đó mà ra, ôi nghĩ mà thương quá, chàng đâu thể tưởng tượng rằng nàng yêu chàng quá chừng. Nếu không có chàng thì đời nàng vô nghĩa, nên lúc nào nàng cũng sợ một cô ả xấu xa nào đó cướp mất chàng đi. Phải giữ gìn sức khỏe cho chàng để chàng có thể vừa làm việc kiếm tiền nuôi nàng, vừa sống đến răng long đầu bạc với mình. Nên nàng thôi không nói nữa để chàng ngủ, còn nàng nằm yên mà không ngủ  được thì tư tưởng lại…làm việc rất tích cực. Nàng nhớ lại giấc mơ vừa rồi, cố nhớ lại nét mặt của “cô ả” nhưng không thể nào nhớ được, dường như nàng chưa từng gặp ả ở bất cứ đâu, vậy mà giờ đây ả bất ngờ xuất hiện trong giấc mơ của nàng còn cả gan kề vai, cận má với chàng, thật đáng ghét, nếu có một phép lạ nàng sẽ ước trên đời này biến mất hết không còn giống cái, à! Như vậy không ổn, biến mất hết giống cái thì tất nhiên mẹ, chị, em gái, con gái và thậm chí cả nàng cũng không phải là ngoại lệ! Thôi vậy, chỉ ước biến mất những người con gái đẹp chung quanh chàng, còn bi nhiêu cứ tự nhiên mà …tồn tại!  Và bỗng nhiên nàng chợt sực nhớ câu nói vừa rồi của chàng “Mấy cô ở đó là chúa lắm chuyện…” Á à , vậy là chỗ làm việc của chàng có đến mấy cô, mấy cô phải rất thân mật với chàng thì mới có thể tán chuyện với chàng chứ, thậm chí còn quan tâm, để ý mới biết chàng ngái ngủ. Hừm! Nàng lay mạnh vai chàng:
-Anh nói mấy cô ở nơi làm việc của anh là chúa lắm chuyện, như vậy là trước đây họ thường la cà nói chuyện gì với anh lắm nên anh mới biết như vậy phải không???
Chàng cựa mình, lè nhè đáp:
-Ai thèm nói gì chứ?Nghe nói đến vợ của anh là ai cũng xanh mặt liền…
Nàng vùng dậy :
-Cái gì ?Tại sao phải xanh mặt? Em dễ sợ lắm sao?
Chàng tỉnh người, vội vàng bào chửa:
-Không phải em dễ sợ mà là anh dễ sợ, bởi vì cô nào có ý định “xáp” vô anh là anh bảo ngay rằng, tui có vợ rồi đi chỗ khác dùm cho, chứ vợ tui biết tui nói chuyện với mấy cô là…là..tui không được tiếp tục nói nữa…, bởi vậy các cô hay nói rằng chỉ đi ngang qua anh thôi cũng…sợ! Đâu ai còn dám đến gần anh..
-Thật chứ?
-Thề với em!
-Được rồi anh ngủ tiếp đi, phải ngủ nhiều thì mới khỏe anh ạ.
Mắt của chàng đã díp lại, thầm mong nàng thôi đừng nhớ ra điều gì nữa trong vô số điều trong đầu mà đối với nàng thì điều gì cũng quan trọng.Còn nàng thì tiếp tục nằm suy nghĩ. Nhớ lại những ngày còn trăng mật, trong những câu chàng nói, nàng thích nhất là câu “Nếu sau này em chết trước anh, anh thề không lấy ai nữa, sẽ nguyện sống độc thân thờ em ...”. Dường như lâu lắm rồi nàng không nghe chàng nhắc lại câu này, một câu quan trọng như vậy mà sao nàng lại quên nhỉ? Phải hỏi chàng ngay bây giờ rằng chàng có còn nhớ câu nói hay nhất thế kỷ ấy không, chứ sáng mai  lỡ quên mất. Nàng lại lay chàng, nhất định  hỏi thêm một lần này nữa rồi sẽ để yên cho chàng ngủ, sức khỏe là quan trong nhất đối với con người mà.
-Này anh ơi dậy em hỏi một câu này nữa thôi…
Chàng vẫn nhắm mắt,nhưng sử dụng miệng rất nhuyễn:
-Gì nữa hả nàng tiên của anh?
……………………………………..
Tôi (Người nghe chuyện của họ) mới nghe đến đây đã xanh mặt. Hú hồn! May quá, vì tôi là phụ nữ, chứ nếu là một trang nam nhi? Thì tôi phải làm sao nếu gặp được một nàng tiên …quá yêu chồng như thế. Trời ơi! Chắc là tôi đành phải chọn cách thờ chủ nghĩa độc thân tới già, không dám lấy vợ…
Nhưng tôi lại là phụ nữ? À…ờ…Thì …thì nếu lập gia đình tôi cũng giống như “Nàng” vậy thôi. Phụ nữ ai chả thế.
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
*Trẻ Dallas(Texas) Số 750 Thứ Năm 2010. 2011

Biết Ai ?...



146
Biết Ai ?...
Em cứ hoài mong đợi
Khắc khoải trong tình yêu
Trái tim có những điều
Làm sao ai biết được.

Đời mấy ai biết trước
Những gì ở ngày mai
Thời gian làm phôi phai
Thời gian làm quên lãng

Đối với em ngày tháng
Đâu còn ý nghĩa chi
Từ lúc anh ra đi
Mộng tình yêu cũng vỡ…

Có phải là nỗi nhớ
Từng đêm trong lặng thầm
Biết ai ?...người tri âm
Trong những chiều nổi gió

Mùa thu về nơi đó
Có buồn như ở đây
Hạnh phúc như lá bay
Yêu thương xưa lạc lối.
(16g Thứ Tư 17.8.1994)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
*Thanh niên Số 115 (555) Chúa Nhật 2.10.1994

Sinh nhật Bướm



Sinh nhật Bướm
Anh ép một cánh bướm
Làm quà sinh nhật em
Dòng thời gian êm đềm
Cuốn trôi thời mười bảy.

Vẫn còn cánh bướm ấy
Kỷ niệm sinh nhật nào
Em hỏi lòng tại sao
Cứ hoài vương vấn nhớ!

Trang thơ tình bỏ dở
Viết bao mùa chưa xong
Ai chẳng từng chờ mong
Những gì tươi đẹp nhất

Hôm nay mừng sinh nhật
Vắng bạn bè năm xưa
Chỉ có gió giao mùa
Mình em và cánh bướm!
(14.7.1994)
Đơn Phương Thạch Thảo

Vào đời…



144.
Vào đi…
(Tặng những tuổi thơ bất hạnh…)
Em cũng có một con thuyền
Nhưng dòng sông trong mơ của em
Không có lối để ra biển lớn
Kỷ niệm chỉ làm đau đớn
Và tiếc nuối không nguôi.

Những bước chân trên đường phố reo vui
Trong ngày khai giảng!
Còn đâu với em những buổi sáng
Hăm hở đến trường cùng bè bạn năm xưa…

Mơ ước không có trong những ngày mưa
Em gánh hàng vội vã
Mơ ước không có trong những ngày vật giá
Đè nặng đồng lương của ba!
Nên tuổi học trò em đành để trôi xa
Vuột khỏi tầm tay với
Chiếc áo học trò dẫu không còn mới
Em vẫn xếp lại giữ gìn
Về một kỷ niệm khó quên
(Có  loài hoa nào mọc trên đá chênh vênh
Thiếu dinh dưỡng từ đất mẹ
Làm sao không đơn lẻ
Không cỗi cằn bên những đóa hoa được chăm sóc trong vườn…)

Buổi sáng hôm nay các bạn đến trường
Vui như ngày hội
Giấu giọt nước mắt trên mi
Chạnh lòng em tự hỏi:
-Có bao nhiêu người như em phải từ biệt mái trường?
Dẫu biết cuộc sống là hương
Nếu mình biết trân trọng nó!
Đơn Phương Thạch Thảo

Rộn rã vào thu



Rn rã vào thu
Chút nắng còn sót lại
Trên cánh con bướm vàng
Và ngọn gió lang thang
Cứ nghịch làm tóc rối.

Trên đôi mi hờn dỗi
Mùa hạ còn ngủ quên
Và khoảng trời mông mênh
In hình trong mắt biếc.

Những ngày qua cách biệt
Sách vở và mái trường
Và bạn bè thân thương
Bỗng nhiên mà nhớ quá

Khi màu xanh của lá
Mùa thu về hong vàng
Thì ngọn gió lang thang
Lại nghịch làm tà áo trắng
Vẫn con đường tắm nắng
Đưa chúng em về trường…
(20g20” Thứ Sáu 24.6.1994)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
*Tuồi Xanh Số tháng 3.1997

Cô Bé mộng Mơ



142
Cô Bé mng Mơ
Bây giờ em đã lớn rồi
Mà mẹ cứ bảo con tôi ngốc, khờ
Tìm vần em tập làm thơ
Thì mẹ lại bảo “Chớ mơ mộng nhiều”

Chao ôi! Cái nắng ban chiều
Những con bướm mộng dập dìu bên hoa
Và mưa bay cứ nhạt nhòa
Tiếng đàn đâu đó cùng hòa tiếng mưa.

Giàn hoa giấy tím đong đưa
Bài thơ em viết vẫn chưa nên vần
Em nghe một chút bâng khuâng
Thời gian lặng lẽ đưa dần ngày trôi
Mẹ em lại bảo”Con tôi…
Chẳng lo ôn tập, cứ ngồi mộng mơ…
(Mẹ đâu biết muốn làm thơ
Phải yêu…mây gió, trăng mờ, mưa khuya!)
(20g15” Thứ Ba 14.6.1994)
Đơn Phương Thạch Thảo
*Tuổi Xanh Số tháng 2.1995

Đường Phượng Bay



141
Đường Phượng Bay
Tôi hay giận hờn khi bị gọi “Bé con”
Có một thời tôi đã như thế đấy
Biết bao điều vẫn ngây ngô đến vậy
Cái tuổi mười lăm, mười sáu dại khờ…

Vẫn con đường dài đi học nên thơ
Hoa nắng rớt rơi đầy tà áo trắng
Thích làm duyên, thấy mình…quan trọng hẳn.
Khi bạn bè cùng lớp ghẹo đôi câu.

Tuổi mười lăm thật sự biết gì đâu
Những mơ ước còn vương mùi sách vở
Hai mươi năm qua, hôm nay lòng bỗng nhớ
Khi ngoài vườn chú ve cất tiếng ca.

Con nước nào đẩy kỷ niệm trôi xa
Đường hồn tôi ngập đầy hoa Phượng đỏ
Đường tuổi mười lăm mộng mơ ngày đó
Lại gặp cạnh mình những cô bé thích làm duyên!
(24g Thứ hai 13.6.1994)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
*Tuổi Hồng Số 41 Tháng 8.1994

Em Là Nàng Tiên Của Anh ! - Truyện vui

32.   Hồ Thụy Mỹ Hạnh       Em Là Nàng Tiên Của Anh !      Truyện vui Bị lay gọi, nàng vùng dậy với tư thế của một con hổ đ...