Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2019

Ngày Xuân Em Đi Với Anh. (Truyện vui)



Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Ngày Xuân Em Đi Vi Anh.
(Truyện vui)
Chồng yêu của tôi vừa đi làm về tới cửa với một khúc ca quen thuộc: “…ra giêng anh cưới em…ra giêng anh cưới em…”. Tôi lên tiếng “Cưới liền bây giờ cơ, em không thích ra giêng đâu”. Chồng ngừng hát nhìn vào rổ đựng các thứ tôi vừa mua ở siêu thị về chuẩn bị cho tết. Chồng dặn “Em ơi! Nhớ làm đầu heo ngâm mắm, tôm chua, không có nó là thiếu hương vị tết đó nghen…”. Tôi hô thật to “Chính xác anh yêu. À! Mua mấy thùng bia hả anh?”. Chồng yêu có vẻ hốt hoảng “Không! Không mua một lon nào, nhớ đó…”
Người ta nói “Đồng vợ đồng chồng tát biển đông cũng cạn”. Ai nhìn vào cũng thấy chúng tôi là một cặp đôi như thế, chuyện bắt đầu như vầy nè…
OoO
Từ khi trở thành người có chút “máu mặt” trong giới giang hồ…à lộn, trong giới kinh doanh, chồng yêu của tôi từ một người chỉ có chút hơi men là quên lối về, bắt đầu được chú ý đến bởi những người đồng vai vế, được mời tham gia các bữa nhậu để mở rộng ngoại giao, nên phải tập tành uống rượu để không bị yếm thế trước các tay… hảo hán đại trượng phu, vì “Nam vô tửu như kỳ vô phong”, chồng không thể bị các chiến hữu xem là cờ rũ, dẫu biết phong quá thì rách kỳ! Đến khi chồng yêu đủ sức kề vai, sát cánh trên từng cây số với các “chiến hữu”. Thì cũng từ đó chồng đi sớm về khuya bất kể giờ giấc. Đang nghỉ mà có cuộc gọi từ một “chiến hữu” nào đó là cũng bật dậy…ra đi! Tiền chồng mang về cho tôi không hao hụt nhiều nên tôi không lấy làm phàn nàn, bởi tôi hiểu rằng có nhậu mới ký được nhiều hợp đồng làm ăn, có nhậu mới mở rộng xã giao, xong việc lại phải nhậu để mừng, rồi thì nhậu tiếp để kiếm mối làm ăn mới. Thời buổi mà cái gì cũng phải có cái vụ cụng ly thì công việc mới trôi chảy, muốn làm gì cũng phải thiết đãi, rồi trong bàn tiệc khi mở rộng bao tử để đón nhận các món ngon vật lạ, tâm tư tình cảm tự nhiên dạt dào tình thương mến thương. Tôi đành để cho dòng rượu chảy vào tấm thân mỗi ngày mỗi gầy đi của chồng yêu.
Từ một người quán xuyến trông coi việc nội trợ và kiêm nghề chỉ điểm khi có ai đến nhà muốn gặp gấp chồng yêu, “Ảnh đang ở nhà hàng Cây Bàng…” hoặc “Ảnh đang ở nhà hàng Cây Me…”. Gặp khách quan trọng tôi phải đích thân đi rước chồng yêu về. Có đến mới có hiểu, không ai dễ dàng thoát khỏi cuộc nhậu, giống như người chiến binh đang xung trận thì chỉ có tiến chứ không được rút lui, vì như thế là đồng nghĩa với thua trận. Nhiều lần đến ngồi đợi chồng yêu về, chứng kiến họ đối xử với nhau, tôi mới thấy ân tình họ truyền cho nhau thật mãnh liệt. Họ có thể lôi hết những gì cất giấu trong tim gan phèo phổi ra cho nhau thấy, biến người ít nói thành người huyên thuyên, biến người ù lì trở nên hoạt bát, họ thân tình cởi mở, rượu  biến họ thành người dễ dãi sẵn sàng chia sẻ nỗi buồn của bạn nhậu sang cho mình, họ cảm thông, đau khổ như chính chuyện của mình, làm cho tình nghĩa tuôn chảy tràn trề lai láng như mưa không kịp thoát nước. Rượu cũng giải tỏa nỗi sầu nhanh chóng (Từ đó tôi cũng hiểu tại sao khi thất tình nhiều người đã “đâm đầu” vô rượu!)
   Rượu cũng khiến nhiều người trở thành nhà hùng biện, như hiểu hết mọi sự trên đời. Rượu khiến họ cảm thấy mình thành một quý ông trước con mắt của các “chiến hữu” vì không ở đâu thường nhận được sự tán dương như trong bàn nhậu. (Cũng có người tính nóng nảy khi rượu vào mà gặp sự không hài lòng, thì rượu giúp họ trở thành “anh hùng” coi trời bằng vung chả sợ gì sất, đã thế thì bàn dân thiên hạ cũng là cái thá gì, nên họ sẵn sàng xông vào đối phương để thể hiện sức mạnh như có thể bóp nát đối thủ trong bàn tay, dễ dàng như Trần Quốc Toản bóp nát quả cam. May sao nhóm bạn của chồng yêu không có ai có tính ngang ngược, họ rất biết nhường nhau, người nào cũng thảo ăn, có chút mồi để nhâm nhi được với rượu là họ í ới gọi nhau ngay, ít ai chịu nhấm một mình.
Có đến chứng kiến mới biết là các quý ông này rất ghét bị các bà làm phiền. Những bà vợ hay cằn nhằn, ngăn cản, không cho chồng tham gia bữa nhậu hoặc gọi chồng về giữa chừng thường bị lên án vì phá đám (Dĩ nhiên là chê sau lưng các bà). Còn các ông chồng tuân lệch ra về thì lập tức được phong cho danh hiệu “sợ dzợ” rất là mất mặt bầu cua. Không có người phụ nữ nào trên đời muốn đức ông chồng của mình rớt vô hũ hèm. Tôi cũng thế, nhưng đồng thời cũng không muốn chồng yêu của mình bị xem thường dù trên lãnh vực…nhậu. Tôi cũng không muốn mình mang tiếng không biết điều, không biết giữ sĩ diện cho chồng yêu. Bởi thế tôi chỉ còn cách là giả vờ ủng hộ, rồi tìm cách mà can! Chưa nghĩ ra phương án nào tốt nhất để chồng yêu tâm phục, khẩu phục, thì “may sao” một ngày kia lá gan của chồng yêu bị trục trặc phải đến bệnh viện, bác sĩ phán rằng do rượu mà ra. Một chứng bệnh mà đa số các đệ tử của Lưu Linh đều  mắc phải!Cơ hội đã đến, tôi làm ra vẻ thương cảm:
-Bây giờ rượu một bên và bệnh một bên rồi, anh phải làm sao cho vẹn đôi đường đây!!! Chọn chữa bệnh thì mất rượu, mà chọn rượu thì…lỡ anh có bề gì thì mẹ con em làm sao sống nổi…huhuhuuu….
Nước mắt tôi đầm đìa, thê thiết hơn cả tuồng cải lương đến hồi ly biệt. Chồng yêu phải dỗ dành tôi;
-Anh sẽ cai rượu để chữa bệnh, anh sẽ khoẻ mạnh mà sống bên em trọn đời, đừng lo lắng. Anh sẽ tránh không gặp những bạn nhậu nữa…
Mở cờ trong bụng nhưng tôi làm ra vẻ thấu hiểu:
-Làm như thế bạn nhậu của anh sẽ cho là tại em ngăn cản anh, họ sẽ nghĩ rằng anh quý cái thân hơn quý bạn nhậu.Anh phải làm sao cho họ tự tránh anh kìa…
-Tụi anh đã thề có uống cùng uống, có ăn cùng ăn nên họ không bao giờ tự tránh anh…
-…thôi đành! Vậy thì anh cứ tham gia! Đừng bỏ qua các cuộc vui đó, nhưng phải cho em cùng đi để chia cay, xẻ đắng với anh…
Tôi trở thành người kề vai sát cánh với chồng yêu trong các bữa chén anh, chén tôi cùng các chiến hữu của chồng yêu. Mới đầu sự có mặt của tôi càng tăng phần sôi nổi. Chồng yêu của tôi biết mình phải hạn chế rượu vì bệnh, nên yếm thế nép sang một bên nhường cho tôi cụng ly cứu bồ! Mỗi lần anh khó xử khi phải từ chối một ly từ “bạn hiền” đang cố ép là có…tôi! Phụ nữ mà nốc cạn ly bia thì cứ y như rằng nhận được tràng pháo tay thán phục khiến tinh thần ta bừng bừng khí thế.
Bài hát “The Cup of Life” trong World Cup từ năm một ngàn chín trăm lâu lắc “…go go go ale ale ale…”, qua Việt Nam thành “…Dzô…dzô …dzô… à lề a lế à lê…”, chuyển sang dân nhậu thì chỉ còn… “Dz…ô….ô..dzô!” rất hào hứng.Tiếp theo tiếng hô đồng thanh của cả nhóm, là động tác cụng các ly vào nhau cái chát, xong mạnh ai nấy ngữa cổ nóc cạn ly ra vẻ hào sảng lắm, sau đó cầm chiếc ly dốc ngược xuống với vẻ mặt đắc thắng. Không ở đâu cho ta cảm giác được “ngưỡng mộ” bằng trong bàn … nhậu! Chả trách sao “hào khí” cứ ngút trời! Hòa trong tiếng muỗng gõ vào chén nhịp nhàng là tiếng hát “Một trăm em ơi! Chiều nay một trăm phần trăm…”. Tôi vui vẻ phụ họa “Một chăm anh ơi chiều nay một chăm phần chăm…”. Tôi chỉ “cứu” vài ly là bắt đầu (giả vờ) say!Mà đã say thì quậy…tới bến! Không ai nở nặng lời với phụ nữ, nên tôi làm chủ tình hình không mấy khó khăn.
 R…i…ê…t…riết! Chồng yêu chán, cả các “chiến hữu” của chồng yêu cũng phiền. Tôi không cản chồng yêu đi nhậu, nhưng chồng yêu không chịu đi vì tôi luôn đòi tháp tùng “Anh ở đâu thì em đó”. Còn các “chiến hữu” thì hết dám rủ chồng yêu vì biết chắc chắn có tôi kè kè theo. Mà khi có mặt, tôi chỉ “lỳ mấy lam” là …say, “quậy” tan hàng ngũ. Ai cũng nghĩ tôi sắp thành bợm nhậu chính hiệu, hơn nữa lại là một người nhậu xấu tính, nên tôi bị tẩy chay (ảnh hưởng sang chồng yêu) là điều dễ hiểu.
 Khi “tỉnh táo”, tôi luôn là người phụ nữ biết điều, bạn của chồng yêu khi đến thăm lâu đài tình ái của chúng tôi giờ chỉ để uống trà và chuyện trò thật…tao nhã! Họ không yêu cầu có bia rượu vì có thứ đó thì đừng hòng ngăn được tôi tham gia, mà khi có tôi thì kết cuộc ra sao…ai cũng biết rồi!.
Thỉnh thoảng tôi thử ý chồng yêu “Sao lóng rày không ai rủ anh đi nhậu? Hay là anh mời họ đến nhà chúng ta…”. Chồng yêu chép miệng như tiếc nuối một khung trời dĩ vãng, nhưng rồi nói:
-Trần Tế Xương nói “Một trà, một rượu, một đàn bà. Ba thứ lăng nhăng nó phá ta. Chừa được thứ nào hay thứ ấy.Có chăng chừa rượu với chừa trà ”, tiên sinh đã chừa ngay hai “thứ” không do dự để chỉ chọn cái vế sau là “đàn bà”, thật là đáng mặt…đàn ông! Lẽ nào anh không giống người xưa!
oOo
Ngày Xuân, ngày tết không kể những món bánh, mức, thịt, chả, củ kiệu. Các loại nước ngọt chứa chì, chứa kẽm cũng không ăn thua miễn đủ màu đẹp mắt. Nhà ai cũng lo dự trữ từ sớm vài thùng bia, để đãi khách và cũng là để “chiến đấu” với những bạn bè đã cùng nhau chia ngọt xẻ bùi trong những bữa nhậu. Từ ngày chồng yêu xa rời các tiệc rượu vì tôi! Trong nhà cũng vắng đi các thứ nước có cồn, vì trước mặt chồng yêu, tôi vẫn không quên thể hiện rằng tôi rất muốn “Dzô chăm phần chăm…” khi thấy nó. Chồng yêu bắt đầu phải lo canh giữ tôi, vì không muốn tai tiếng có một người vợ  khoái bia, rượu suốt ngày say xỉn. Thế nhưng tôi vẫn luôn “thăm dò”:
-Tết đến, nhà ai cũng tất niên, tha hồ mà nhậu. Ai mời anh đi tiệc nhớ em với nhé. Ngày xuân mà, em sẽ đi với anh, vợ chồng mình hợp sức “tác chiến” nhé.
Chồng yêu có vẻ bối rối:
-Ồ…nhiều người mời chứ, nhưng anh phải từ chối ngay vì…anh là bệnh nhân mà em!
Tôi giữ được chồng yêu khỏi các cuộc nhậu mà không hề tốn một câu cằn nhằn, mà cũng không bị ai trách giận. Thành công như vậy tôi phải truyền kinh nghiệm cho các chị, em. Cứ làm được như thế thì các nhà máy bia, rượu không chừng sập tiệm tới nơi.
Hồ Thụy Mỹ Hạnh



 

Không Có Anh



Không Có Anh
Không có anh mùa thu cũng bơ vơ
Mặc cho gió và lá vàng hờn dỗi
Em vẫn với một tâm tình bối rối
Thả nỗi niềm lạc vào những vần thơ

Con đường buồn như chưa thế bao giờ
Không có anh mùa thu càng rét mướt
Sau cơn mưa không gian chừng sũng ướt
Tạ từ nhau làm tê tái bao chiều

Thu lại về , thu vẫn thật đáng yêu
Ngôi nhà vắng có bao điều mơ thực
Cơn mưa rớt vô tình qua ký ức
Không có anh trăng thao thức canh dài

Thu mới về thu đã nhạt phai
Thời yêu dấu cũng chóng vào quên lãng
Kỷ niệm cũ úa tàn theo năm tháng
Chút thơ tình tặng lại những mùa sau
Không có anh cũng không có thu đâu.
(Đơn Dương 23g37 Thứ Bảy 20.9.1997)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh


Hoa Tím Ngày Xưa



230.
Hoa Tím Ngày Xưa
Mây về đón gió mùa thu
Hàng cây cất tiếng vi vu trong chiều
Thu về cho lá rơi nhiều
Và còn mang đến bao điều ngỡ quên
Nỗi gì như thể không tên
Mà từng ngày tháng vẫn bên tim mình
Gió ơi! Sao quá vô tình
Thổi tan đi một bóng hình ngày xưa
Mùa thu lẫn vào trong mưa
Những cành hoa tím đong đưa nỗi sầu
Mây chiều cứ kéo về đâu
Mà khung trời thẩm một màu hắt hiu
Trong em còn những dấu yêu
Trái tim vẫn có bao điều nhớ, quên
Khẽ khàng giữa chiều mông mênh
Một bông hoa tím buồn tênh lìa cành
Em còn viết để tặng anh
Dù mai kỷ niệm sẽ thành xa xưa…
(Đơn Đương 22g50 Thứ Sáu 5.9.1997)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh


Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2019

Đà Lạt Của Tôi



Đà Lt Ca Tôi
Đà Lạt là chiều lất phất mưa bay
Chiếc dù nghiêng ai một mình trên phố
Bức rèm buông hờ hững khung cửa sổ
Tôi đợi ai mà héo úa cả vần thơ

Đà Lạt là những sớm sương mờ
Lao xao cả rừng thông thức giấc
Hoa Rạng Đông rụng đầy trên mặt đất
Tiếng chân ai lạc vào xa xăm

Đà Lạt như một nốt nhạc trầm
Vọng vào trái tim tôi và vang mãi
Thời gian đi có bao giờ trở lại
Mang tôi về những ngày rất xưa

Khi đông về thiếu những cơn mưa
Mặt hồ ôm cả bầu trời xanh ngát
Thương biết mấy những áng mây phiêu bạt
Bay về đâu khi chiều đã buông giăng

Đà Lạt là đêm ướt đẫm ánh trăng
Êm ả quá những con đường đang thức
Như cơn mơ len vào trong đời thực
Như bài thơ ai chưa kịp đặt lời.
(0g30 thứ Ba 2.9.1997)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Đà Lạt Chiều Phai




228-
Đà Lt Chiu Phai
Hôm nao em về Đà lạt
Chiều nghiêng bóng trên mặt hồ
Thành phố luôn được điểm tô
Quanh năm với ngàn hoa nở.

Ra đi mang theo nỗi nhớ
Về miền cao nguyên thân thương
Sớm mai đẫm mờ hơi sương
Giăng ngang qua tim lạnh giá.

Khi mà chỉ một chiếc lá
Cũng đánh thức nỗi cô đơn
Mùa thu ngỡ như dài hơn
Trong những buổi chiều ngơ ngác.

Hôm nao em về Đà Lạt
Hoàng hôn tím mờ chân mây
Lá vàng theo gió bay bay
Rơi vào tâm tư để ngõ…
(20g15 Thứ Năm 28.8.1997)        
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Thứ Hai, 2 tháng 12, 2019

Khi Người Đàn Ông Khóc (Truyện ngắn)




60.
Đơn Phương Thạch Thảo
Khi Người Đàn Ông Khóc
(Truyện ngắn)
Như những cô gái khác khi mới lớn tôi cũng mơ mộng có một tình yêu với hình ảnh đôi phần… khó có trong thực tế, có lẽ vì vậy mà tôi dễ vỡ mộng khi tiếp xúc với một người nào đó khi họ đến với tôi. Thế nên tôi cứ một thân một mình cho đến khi gặp Bách và yêu anh từ bao giờ không biết. Cũng vì vậy mà tôi càng tin rằng tình yêu đến vì có duyên phận. Bách biết mình thiếu những ưu điểm của mẫu người lý tưởng nên anh cứ hay thắc mắc:
-Anh là một người sa cơ, lỡ vận. Đã lập gia đình, và có con riêng. Một người mà hiện tại chỉ còn hai bàn tay trắng và một tương lai mờ tối. Sao em lại yêu anh?
Tôi tựa đầu vào vai Bách, không vội trả lời. Tôi nhớ lại hôm tình cờ thấy anh trên triền đồi ngồi nghỉ chân với một bó củi khô đặt bên cạnh. Dáng ngồi thể hiện sự ủ rũ, đầu gục xuống, đôi tay buông thõng khiến đôi vai nhô lên, và có vẻ như anh đang…khóc! Tôi vội rảo nhanh chân ngang qua vì không muốn anh biết có người nhìn thấy sự thảm hại của anh. Để rồi từ đó kéo sự chú ý của tôi về phía anh khi tình cờ gặp anh ở đâu đó, và lạ lùng thay, luôn là hình ảnh khiến trái tim đa cảm của tôi se lại, khi thì thấy anh đạp cọc cạch chiếc xe đạp với túi rau lủng lẳng trên ghi đong, khi thì đón đứa con gái nhỏ đi học về ngồi sau ôm chặt lưng cha, đó là lúc anh đi làm về với dáng dấp lam lũ của người làm thuê, cuốc mướn. Sống cùng một thị trấn dù không quen cũng biết hoàn cảnh của nhau. Anh là người lính của chế độ cũ mới được thả về từ trại cải tạo sau hơn 5 năm biệt xứ. Đứa con gái nhỏ của anh phải sống với ông bà ngoại khi mẹ nó có người đàn ông khác vì không hy vọng anh có ngày về, nay nó đã đi học. Anh làm thân gà trống nuôi con, cuộc mưu sinh của anh không dễ dàng. Tôi không khỏi bùi ngùi khi nghĩ đến thân phận của những người Lính đã từng cầm súng bảo vệ phần đất của mình, nhưng thời thế lại biến họ thành người… “có tội”.
Nếu không phải là duyên số sao xui khiến tôi lại gặp anh trong hoàn cảnh con gái anh bị bệnh phải nằm điều trị ở bệnh viện, còn tôi cũng đưa mẹ vào cùng phòng? Anh một mình chăm sóc con với sự lúng túng, lúc thì phải về nhà giặt giũ, nấu cháo rồi hộc tốc mang vào cho con. Bất cứ ai nhìn cảnh ấy đều không thể làm ngơ nếu giúp được anh, tôi cũng không ngoại lệ nên ngõ ý trông chừng bé khi anh cần về nhà, để rồi từ đó tôi trở thành “bạn” của Họa Mi con gái của anh. Đó là một đứa trẻ ngoan, thông minh và xinh xắn. Cô bé còn “chinh phục” tôi khi khoe ra một bức hình vẽ chân dung bằng bút chì màu tô môi đỏ, má hồng…không hề giống tôi, với dòng chữ “Cháu yêu cô Yến”. Lời “tỏ tình” của Họa Mi đã khiến tim tôi rung động, để rồi từ đó cô bé có cơ hội thường xuyên đến nhà tôi chơi với sự đưa đón của Bách, đó là đầu dây mối nhợ sinh ra mối tình mà tôi nhận không ít sự can ngăn từ nhiều người thân thiết vì cho rằng tôi sẽ khổ nếu xây dựng gia đình với Bách…
-Em nghĩ gì mà lâu thế, trả lời anh đi chứ.
Tôi ra khỏi hồi tưởng:
-À! Vì em tìm thấy ở anh điều phù hợp với em. Vì “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu”…
-Trong hoàn cảnh của anh hiện giờ, anh không làm được gì cho em để em không thiệt thòi so với bạn bè của em...
-Hãy nghĩ đến những việc đơn giản nhất anh ạ, chỉ cần anh luôn bên cạnh em như một động lực giúp em hoàn thành điều gì đó là đủ. Em cũng bắt đầu bằng những việc nhỏ như nấu cho anh một bữa cơm đàng hoàng khi anh đi làm về. Giúp anh đưa, đón Họa Mi để anh không bận tâm khi đi làm và…(Tôi chỉ tay vào bâu áo anh đang mặc bị mất một cái nút) kết lại nút áo bị đứt chẳng hạn. Mình đừng nghĩ đến những điều quá lớn…
Anh lộ vẻ cảm động:
-…sinh cho anh một đứa con có lòng nhân hậu giống em nữa chứ!
-Đó là việc sẽ đến sau khi cuộc sống của mình tạm ổn anh à.
-Anh không nghĩ mình có thể yêu một lần nữa…em đã làm trái tim anh sống lại, em biết không?
-Em biết!(Tôi đan tay mình vào tay Bách)Nên em sẽ nắm chặt tay anh như thế này không bao giờ buông ra để anh cảm nhận sự ấm áp từ em,
Khi có tình yêu người ta có thể quên đi nỗi bất hạnh để thấy mình là người hạnh phúc.
Bách muốn cho tôi một lễ cưới đàng hoàng trước khi anh làm hồ sơ để xuất cảnh, nhưng thật không dễ dàng vì đối với pháp luật anh vẫn là người đã có vợ, tôi hiểu và nói với anh rằng tôi sẽ chờ đợi anh giải quyết xong những trở ngại, và tôi không là của anh thì không là của ai cả…
OOO
Một thời gian sau đó.
… tình cờ tôi đến và dừng lại trước cánh cửa khép kín, nghe cuộc đối thoại bên trong…
-Cuộc đời tôi đã bế tắc vì anh, anh phải có trách nhiệm đem lại cho tôi những gì tôi đáng nhận.
-Tôi tưởng giữa chúng ta đã chấm dứt. Tôi có quyền làm bất cứ việc gì tôi muốn và em không có quyền can thiệp.
-Chấm dứt thế nào khi tôi và anh chưa ly dị và còn mối ràng buộc là bé Họa Mi. Tôi phải ở cạnh con tôi dù bất cứ ở đâu.
-Em đã bỏ nó bao lâu rồi, bây giờ còn đủ tư cách để đòi những gì mà chính em đã từ bỏ?
Giọng người đàn bà chợt chùng xuống, nhỏ nhẹ:
-… Em cũng vì hoàn cảnh mà phải rời xa con và anh. Có thể em chưa là người vợ, người mẹ tốt, nhưng em chưa bao giờ thôi nghĩ đến con và…anh! Hãy cho em một cơ hội để em sữa chữa sai lầm của mình. Em sẽ đi cùng anh sang bên ấy, chúng ta quên hết chuyện ở đây để làm lại từ đầu. Có được không anh?
-Muộn rồi em ạ, xin hãy buông tha cho tôi. Em hãy quay lại với người đàn ông mà em đã chung sống.
-Em đã dứt khoát với ông ấy, đừng nhắc nữa. Em biết anh đã có người khác, nhưng cô ta có gì hơn em chứ? Anh không thể thay thế vai trò làm mẹ của em đốí với Họa Mi bằng một người không sinh ra nó, nếu không vì mục đích để đi Mỹ với anh, cô ta có thể đến anh sao?
-Chính cô ấy đã hàn gắn lại niềm tin đã rạn vỡ trong lòng tôi, em chỉ cần biết tôi rất yêu cô ấy là đủ.
-Tôi sẽ không đồng ý ly hôn để xem anh làm gì! Và một việc nữa, Họa Mi phải sống với tôi...
Tôi quay ra đường. Biết đó là Duyên, vợ của Bách đã trở về!
OOO
Tôi ngạc nhiên khi nhìn tấm hình Họa Mi vẽ tôi bị gạch ngang dòng chữ mà trước đó nó đã viết: “Cháu yêu cô Yến”, để thay vào câu “Không thích bà dì ghẻ”. Tình yêu nếu có người thứ ba sẽ thành thừa, tôi là người thứ mấy trong hoàn cảnh này thì cũng vấp phải trở lực rồi. Bách có vẻ bối rối vì trò của con gái, tôi âu sầu nói với anh “Em hiểu hết mà, anh đừng bận tâm…”. Cố gắng bình thản trước cảm giác vừa bị một gáo nước tạt vào mặt, tôi gượng cười kéo Họa Mi lại gần, nhưng nó gạt tay tôi ra, vẩu môi nói to “Con không thích bà dì ghẻ!”. Bách trố mắt nhìn con gái một lúc như không tin cái miệng xinh xắn hàng ngày vẫn nũng nịu với tôi giờ lại bật ra những lời khó nghe như vậy, anh gắt giọng:
-Ai dạy con ăn nói như vậy?Con nói như vậy là hỗn với cô Yến biết chưa?
Nó nói dõng dạc, suôn sẻ:
-…Nếu có cô, mẹ con sẽ không về với con nữa, mẹ nói như vậy. Con muốn có mẹ thôi…cô đừng đến đây nữa, con không muốn có bà mẹ ghẻ!
Tôi không còn non nớt để òa khóc, nhưng tôi thấy mình bị tổn thương, nên tôi bỏ chạy ra khỏi nhà Bách bỏ mặc tiếng gọi thảng thốt của anh phía sau.
OOO
Nước mắt ứa ra khóe mắt của người đàn ông tôi yêu, tôi nắm lấy bàn tay Bách rồi úp mặt vào đó, có lẽ anh cũng cảm giác được dòng lệ nóng của tôi rơi trong ấy. Im lặng hồi lâu, tôi cố ngăn cảm xúc của mình để nói:
-Nỗi đau của anh, em không thấy, không sờ được, nhưng em cảm nhận rất rõ, vì em cũng đau y như thế.
-Đừng buông tay anh! Em đã hứa rồi mà…
-Nhưng bây giờ hoàn cảnh đã khác, vợ anh đã trở về. Anh chỉ có thể làm hồ sơ xuất cảnh cùng với chị ấy chứ không phải em. Anh cứ khóc với em một lần này rồi thôi. Con đường trước mắt còn dài và anh phải đối đầu bằng sự mạnh mẽ nhé anh.
Bách khóc thật! Tôi hiểu không phải vì yếu đuối mà vì bất lực khi đứng trước cánh cửa hạnh phúc đã bị khóa kín, mà cả anh và tôi không có khả năng mở được.
Tôi nhớ hôm Duyên tìm gặp tôi và sự quả quyết của chị “Cô chưa biết tôi là người không bao giờ chịu thua hoàn cảnh. Cái gì sở hữu của tôi thì đừng hòng ai chiếm được, trừ khi tôi vứt bỏ nó. Cô đừng hòng phá vỡ gia đình tôi, nếu cô không tự rút lui thì cô thử nghĩ xem tôi sẽ làm gì?…”. Tôi hiểu rằng đâu phải tình yêu nào cũng đi đến kết thúc tốt đẹp, nó có trăm ngàn lý do để dừng lại, không loại trừ lý do một trong hai người phải hy sinh cho tương lai của người kia. Tôi luôn mong muốn cho cha con anh có một cuộc sống đầy đủ, sung sướng, giờ cơ hội ấy đến lẽ nào chính tôi là người cản trở? Thì thôi! Em đành buông tay anh…
OOO
Ngày Bách lên đường cùng…gia đình của anh, dù đã thầm dặn lòng đừng đau tủi, vậy mà cảm giác như đang rơi giữa tầng không vẫn làm tôi chới với. Dù có làm mọi cách tôi vẫn thấy lòng trống rỗng. Trong một số trường hợp tình yêu là chất độc, nó có thể hủy hoại con người. Tôi đã nhấp phải chất độc ấy và bây giờ tim tôi đang thẩm thấu một cơn đau. Chia tay không có nghĩa là tình yêu đã dứt. Mà xét cho cùng, Bách có lỗi gì đâu nên anh xứng đáng được nhận lại những ân sũng mà thượng đế ban tặng…
Chỉ có một điều tôi tránh gặp anh sau khi quyết định chia tay. Bách không thể gặp tôi nên đã gởi cho tôi những dòng ngắn ngủi trước khi ra đi “…Với em là một hạnh phúc tròn vẹn. Với em là nơi anh mong muốn dừng chân đứng lại. Nhưng…”
Nước mắt tôi đã xóa hết những dòng chữ ấy trong những đêm tịch liêu…một mình!
Đơn Phương Thạch Thảo

-Nam Úc Tuần Báo (Adelaide-Australia)Số 1058 Thứ Sáu 12.8.2016



Khi Mùa Thu Đến



227.
Khi Mùa Thu Đến
Bây giờ mùa thu cũng đã về rồi
Nghe trái tim thấp thỏm điều chưa nói
Lá vàng rơi trong những chiều ngập lối
Cơn mưa phùn làm phố chợt buồn tênh

Thả nỗi niềm vào biển mông mênh
Nghe sóng vỗ trong hồn nỗi nhớ
Kỷ niệm cũ ta vô tình đánh vỡ
Biển nhận chìm tất cả dấu yêu xưa

Những hàng cây lặng lẽ đứng trong mưa
Chiều ngơ ngác đón thu về vội vã
Có nghe thấy lời thì thầm của lá
Hạnh phúc sao mà  buồn và mong manh
Mùa thu về rồi đó, biết không anh?...
(23g45 Thứ Tư 9.7.1997)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Ngày Xuân Em Đi Với Anh. (Truyện vui)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh Ngày Xuân Em Đi V ớ i Anh. (Truyện vui) Chồng yêu của tôi vừa đi làm về tới cửa với một khúc ca quen thuộc: “...