Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2026

Mưa Sài Gòn (Nhạc)


     Mưa Sài Gòn

Thơ: Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Nhạc: Trần Hữu Bích

Ca sĩ: Vân Khánh




Khi tình yêu có mặt (Truyện ngắn 104)

 


104.

Truyện ngắn

Khi tình yêu có mặt

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

(Tiếp theo truyệnNhững ngôi nhà không có đàn ôngNhững ngôi nhà không có đàn bà”)

 

Mưa vẫn rắc đều trên mái ngói, những tàn lá ngoài sân xào xạc. Huyền mở cửa sổ nhìn ra ngoài, và thoáng ngạc nhiên khi thấy một thằng nhỏ ngồi co ro bên ngoài bậc thềm nhà nàng. Huyền bật đèn, ánh sáng tỏa ra khiến thằng nhỏ quay người nhìn vào, Huyền chăm chăm nhìn nó hỏi: 

- Giờ này sao cháu không ở nhà, mà ngồi ở đây?

Thằng nhỏ nhổm dậy:

- Cô cho cháu trú mưa một lúc…

Huyền bước ra ngồi xuống cạnh thằng nhỏ:

- Được! Hình như cháu ở gần đây, cô thấy cháu quen quen…

- Dạ nhà cháu ở đường dưới kia…(Vừa nói thằng nhỏ vừa chỉ tay về cuối đường)

- Cô sẽ cho cháu mượn áo mưa mặc về, chứ ngồi ở đây biết chừng nào dứt mưa.

Thằng nhỏ nói:

- Cháu không muốn về nhà! Cháu chán ba cháu…

- Ba cháu đã làm gì khiến cháu chán? Rồi cháu định đi đâu?

- Cháu có mấy đứa bạn cùng chí hướng, tụi cháu sẽ họp nhau làm gian hồ hão hán. Cháu ngồi đây chờ tụi nó ra…

- Gian hồ hão hán? (Huyền cau mày nhìn thằng nhỏ chỉ cỡ mười ba, mười bốn tuổi)

Nó làm một cử chỉ khinh bạc (Nó bắt chước diễn viên trong một phim gian hồ…)  

- Đúng thế! Chúng cháu sẽ diệt gian, trừ bạo!

Huyền nín cười:

-…thế thì nên gọi là “Anh hùng hão hán” mới đúng! Nhưng cháu nên nhớ, không thể mang sự bất mãn gia đình bởi một việc gì đó với đôi tay trắng đi làm anh hùng…

- Vậy thì cô nghĩ cháu phải làm thế nào?

- Trở về học tập tiếp và chờ thời cơ thực hiện “hoài bão”.

- Cháu chán học rồi.

- Tại sao?

- Ba cháu cứ chê cháu học dốt.

Huyền không hỏi về má nó vì biết dãy nhà đó không có đàn bà, vì lý do này hay lý do khác cũng như dãy nhà của nàng không có đàn ông. Nàng gật đầu rồi nói với nó:

- Thì hãy chứng minh cho ông ấy thấy chẳng những mình học giỏi mà còn rất thông minh nữa.

Mặt thằng nhỏ nghệch ra:

- Cháu không biết chứng minh bằng cách nào!

- Không làm những việc trái khuấy, biết nghe lời ba, tập trung vào bài vở và  luôn nhắc mình cố gắng học giỏi để ba phục lăn…

Thằng nhỏ chưa hề sợ những đứa du côn đồng trang lứa, ở trường bạn nào làm gì mà thấy chướng mắt là bọn nó kiếm chuyện “xử đẹp”, nó không thấy có gì sai trái vì chung quanh nó đầy dẫy việc đó. Mấy anh thanh niên còn bị đòn nhừ tử chỉ vì một cái nhìn mà đối phương gọi là “nhìn đểu”, những cảnh bạo lực ấy đầy trên mạng mà nó đã xem. Nhưng trước người phụ nữ nghiêm nghị và dịu dàng này nó tự nhiên thấy  mình không thể tỏ ra ngang ngạnh, hỗn xược như nói chuyện với “đồng bọn” của nó. Im lặng một lúc như ngẫm nghĩ dữ lắm, nó giật mình rồi trả lời khi nghe Huyền hỏi tên:

- Dạ cháu tên Nguyễn Công Danh… là cháu đời thứ bao nhiêu của ông Nguyễn Công Trứ không biết nữa! Ba nói hồi đặt tên cháu như vậy vì nghĩ đến chữ “Trứ - Danh”… 

Huyền bật cười thành tiếng:

- Quả là có lý! Vậy thì cháu hãy làm sao cho mình trở thành một nhân vật trứ danh để không thẹn mặt là cháu của ông Nguyễn Công Trứ. Giờ thì hãy về nhà nhé.

- Nếu về ba cháu lại la mà không chừng lại oánh cháu cho mà xem.

- Sao cháu không nghĩ là ba đang lo lắng vì giờ này cháu chưa về? Sao không nghĩ vì muốn cháu nên người mới la rầy cháu? Sao cháu không nghĩ ba đã vất vả kiếm tiền nuôi cháu mà còn phải…

Còn muốn đặt một số “Sao…” nữa nhưng thằng cháu của cụ Nguyễn Công Trứ nói:

- Ba đi làm suốt ngày không quan tâm tới cháu. Ở nhà cháu rất muốn có ai để nói chuyện, nhưng…

Huyền gật gù tỏ vẻ hiểu tâm trạng thằng nhỏ:

 - Nhưng dù vậy cháu vẫn may mắn hơn rất nhiều bạn khác, có những đứa trẻ suốt ngày đi lượm bịch nylon, lượm nhôm nhựa hoặc bán vé số, có đứa không được đi học, chúng nó mơ ước như cháu mà không được. Vậy nên bây giờ cháu phải chăm ngoan học hành để mai sau thành người có điều kiện mà giúp cho cuộc đời tốt hơn, như thế sẽ nghĩa khí hơn là làm “anh hùng hão hán” bây giờ. Ba cháu đã vất vả đi làm, cháu phải hiểu…

Nó im lặng, còn Huyền thì ra sức thuyết phục, giảng giải với nó mọi điều mà nàng nghĩ giúp nó hiểu về một đứa trẻ phải làm thế nào để trở thành người tốt. Mưa vẫn bay bay và thằng nhỏ co ro vì lạnh. 

Khu phố này hình thành hai dãy riêng biệt từ bao giờ không ai nhớ, chỉ biết khu phía Đông toàn đàn ông, còn khu phía Tây toàn đàn bà, dãy bên này ngại sang dãy bên kia, tuy gần mà xa nhưng không ai tin có ngày tuy xa mà gần. Riêng Huyền chưa bao giờ có ý nghĩ tới xóm đàn ông vì việc gì đó, vậy nhưng lần này nàng quyết định sang bên đó vì một nhiệm vụ “cao cả”. Nàng phải cứu một tâm hồn đau khổ đang muốn trở thành “Anh hùng hão hán” bằng cách làm bạn với thằng nhỏ và đưa nó về tận nhà. Khi Huyền ngõ ý thì thằng Công Danh riu ríu đứng lên theo nàng. Như tìm thấy điểm tựa, nó đi sát vào Huyền dưới chiếc dù nàng cầm che cho cả hai. 

Ba của Công Danh đang đứng trước hiên ngóng nhìn lên rồi nhìn xuống có vẻ sốt ruột, khi thấy con từ xa anh vội bước về phía họ:

- Con đi đâu mà không cầm điện thoại theo? Ba đi tìm con từ nãy giờ…

Huyền nhắc:

- Cháu xin lỗi ba đi.

Nó lí nhí:

- Con xin lỗi ba, tại…tại…mưa!

Lúc này người cha mới chào Huyền:

- Cám ơn cô đã đưa cháu về. Thật làm phiền cô…

- Không có gì, tôi tự nguyện mà.

- Cô cho phép tôi lấy xe đưa về…

Huyền từ chối nhưng người cha cố nài để tỏ lòng cám ơn vì nàng quan tâm tới con mình, nàng ra về sau khi để lại lời mời “Cháu có thể tới nhà cô chơi khi nào cháu thích có người để…nói chuyện nhé!”. Tiếng xe máy dừng trước nhà Huyền, vài cánh cửa bên cạnh có người chồm ra nhìn về hướng ngôi nhà từ lâu không có đàn ông ấy với sự ngạc nhiên. 

Ooo

Sống một mình lâu dần cũng quen, Huyền không thấy buồn và cô đơn nữa, không riêng nàng mà cả xóm đàn bà đều nghĩ rằng thêm người vào sẽ làm xáo trộn cái trật tự vốn có của họ. Nhưng từ hôm cô Ngọc leo lên mái nhà moi rác trong máng xối, khi trở xuống vô ý bị ngã bong gân. Chị Mai trèo lên chiếc thang tháo màn cửa thế nào lại hụt chân té nhào. Chị Hiền có lẽ vì ham làm việc nên một hôm ngã bệnh vì kiệt sức, các con chị còn nhỏ nên phải nhờ tới một đám đàn bà khiêng chị đi cấp cứu và còn nhiều sự khó khăn mà các chị phải một mình đối mặt nữa! Những người đàn bà ở xóm…đàn bà bỗng mất tự tin vào khả năng chống đỡ mọi việc nặng nhọc của mình, nhưng mạnh ai nấy nghĩ, không ai nói với ai rằng “Giá mà nhà họ có một người đàn ông đỡ đần giúp họ!”

Lúc này có thằng Công Danh hay đến nhà Huyền chơi nên biết hết, nó về kể lại cho ba nó nghe những chuyện xảy ra ở xóm đàn bà, rồi cũng có lần nó kể cho chú Tám nữa. Vốn là người tốt bụng nên chú Tám lấy làm thương cảm, chú kể tiếp cho  con của chú nghe, chuyện cứ thế lan truyền đến tai những người đàn ông ở xóm…đàn ông! Họ chợt thấy mình vô tâm nếu không ra tay giúp đỡ những người đẹp kia, làm sao để xứng đáng là phái mạnh đúng nghĩa, nên ai cũng tự nhủ chờ cơ hội. Đầu tiên là chú Tám, với tư cách là người lớn tuổi lại rất đứng đắn, nên chú  dạo sang xóm đàn bà mà không e ngại gì. Chú muốn xem họ “đáng thương” đến cỡ nào, tình cờ nhầm lúc Huyền đang loay hoay leo lên ghế thay bóng điện, chú bèn nói lớn:

- Kìa cháu, xuống để chú làm giúp cho…

Huyền giật mình xém nhào xuống ghế, nàng đáp:

- Cám ơn chú, cháu làm được mà…

Chú Tám cương quyết:

- Không được! Leo xuống, để chú.

Rồi chú quay phắt đi thật nhanh, một lát sau chú trở lại với chàng Tí khôi ngô tuấn tú con trai của chú. Chú ra lệnh cho Tí:

- Con leo lên thay cái bóng điện kia, nam nhi đại trượng phu không nên để phụ nữ làm việc này.

Huyền chẳng đặng đừng phải nhường chỗ cho “đại trượng phu” Tí. Lần đầu tiên có người tận tình giúp mình nên Huyền cảm động lắm, nàng lịch sự mời hai cha con chú Tám ngồi lại uống trà, rồi cùng trao đổi câu chuyện về đời sống. Huyền là người tay ngang về xây dựng hạnh phúc gia đình vì nàng chưa lấy chồng lần nào, nên chỉ im lặng nghe chú Tám phân bày rằng ngày trước vì sợ vết thương cũ chưa lành, rước bà khác về có khi gây ra vết thương mới chồng lên, nên chú không tục huyền mà sống đời cô quạnh, đó là sai lầm của chú. Chú thấy điều nghịch lý là khi mới yêu nhau thì ai cũng nhìn vào ưa điểm của nhau, sống chung rồi thì lại chỉ nhìn khuyết điểm không chịu dung hòa nên mới xảy ra nông nỗi. Chú mong muốn mọi gia đình hãy nhìn kinh nghiệm của người đi trước để biết giữ hạnh phúc thay vì sợ dẫm lên vết chân cũ rồi…sống cô đơn ráo trọi! Quá khứ dù có xấu bao nhiêu cũng đừng mang theo nó vào tương lai, phải biết từ bỏ những thứ làm ta đau đớn, phải quên nó càng nhanh càng tốt để vui sống. Chú Tám mong muốn mọi ngôi nhà ở xóm đàn ông và xóm đàn bà đều biến thành mái ấm, đôi mắt người đàn ông lớn tuổi với tia nhìn xa xăm nhuốm buồn, rồi chú cất tiếng thở dài nghe não ruột. Chàng Tí nhìn cha, không biết nghĩ sao chàng cũng thở dài! Chàng thấy thương cha và tự nhủ…!

…thời gian thắm thoát thoi đưa! Có người ngạc nhiên, có người thì xem chuyện ai đó đi lấy chồng, lấy vợ cũng bình thường, nhưng thằng Công Danh thì khỏi phải nói, nó buồn mất mấy ngày vì hay tin cô Huyền của nó sắp về làm dâu chú Tám, vì nó cứ đinh ninh có ngày cô sẽ…về nhà nó, vì từ ngày nó “kết giao” với cô, tâm tánh nó thay đổi biết nghe lời ba nó, không đàn đúm với bạn bè quậy phá, còn học hành tiến bộ nên ba nó có lần ghé thăm cô để cám ơn vì nhờ cô khuyên nhủ nên nó mới được như vậy,  hai người chuyện trò vui vẻ, tâm đắc lắm nhưng sao bây giờ cô Huyền lại đám cưới với chú Tí? Người lớn luôn khó hiểu, khó hiểu như ngày ba má nó đang sống chung một nhà bỗng dắt nhau ra tòa,  rồi thì em gái theo mẹ, còn nó ở với với ba? 

 Trong thời gian trong xóm đang chuẩn bị lễ cưới cho Huyền, ai nấy đều hớn hở. “Xóm đàng trai” có cơ hội qua lại “xóm đàng gái” thường xuyên, nhưng không phải các anh tới nhà Huyền mà rằng thì là họ đến nhà chị nào họ mới làm quen được. Chú Tám không muốn chuyện vui chỉ riêng nhà chú, chú thu xếp cho từng đôi đưa, rước dâu. Chú cứ âm thầm làm việc mà chú cho là tốt. Ngày trọng đại của con trai chú Tám càng vui hơn khi người ta thấy má thằng Công Danh bên cạnh ba nó đi đón dâu, và chồng cô Thảo trở về cùng với cô trong đoàn đưa dâu, miệng cô luôn cười thay vì càu nhàu “đọc thần chú” như trước đây. Có lẽ sau này cô Thảo sẽ viết lại bản hợp đồng hôn nhân với chồng cô, phải thêm, bớt sao cho đẹp lòng cả hai, vì thời gian xa cách đủ cho cô nghiền ngẫm thế nào là phải, trái.  Chú Tám hài lòng lắm, chú cứ gật gù nói thầm khi nghĩ đến những cặp lòng trong như đã…“Chỉ chờ chúng nó tuyên bố yêu nhau là xong nhiệm vụ của ta”. Riêng cô Nga vẫn xinh đẹp và vẫn…dữ, nên không có anh nào bén mảng đến nhà cô, khiến cô thấy không vui khi nhìn người khác hạnh phúc, cô không tham gia lễ cưới mà còn hậm hực: “Chỉ có những kẻ ngốc mới khẳng định rằng thực sự yêu ai đó. Và chỉ có những kẻ dại khờ mới tin mình thực sự được yêu. Hừm! Lấy chồng đi, rồi sẽ sáng mắt ra nghen cưng!”. Với tánh cách đó, e rằng cô Nga còn cô đơn dài dài...

Ooo

Nơi nào tình yêu có mặt, nơi đó sẽ ấm áp. Chỉ có tình yêu mới chữa lành vết thương do tình yêu gây ra, nên tôi (Người kể chuyện) xin kết thúc câu chuyện bằng cách sáp nhập hai xóm lại, để những người cô đơn ấy tìm thấy hạnh phúc mới, còn  giữ được điều đó hay không là tùy vào việc họ biết sống vì nhau, chấp nhận sự khác biệt, vì có ai trên đời luôn hoàn hão mà không có lần mắc khuyến điểm, phải không?...

Hồ Thụy Mỹ Hạnh



Những ngôi nhà không có đàn ông

https://hothuymyhanh.blogspot.com/2019/08/nhung-ngoi-nha-khong-co-ong-truyen-ngan.html

Những ngôi nhà không có đàn bà

https://hothuymyhanh.blogspot.com/2022/06/nhung-ngoi-nha-khong-co-ba-truyen-ngan.html

Đôi b ngăn cách



Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2026

Anh bây giờ ở đâu (Truyện ngắn 103)

 


103

Truyện ngắn

Anh bây  giờ ở đâu

Đơn Phương Thạch Thảo

Còn lại mình tôi ngồi đợi ở một chiếc ghế đá dọc lề đường, Diễm và Thùy thì đi loanh quanh tìm thợ chụp hình dạo để thực hiện cái sở thích mà đa số con gái đều có. Đó là một buổi tối các nàng rủ nhau dạo chơi trên các vỉa hè ngắm phố xá sáng rực ánh đèn. Các cửa hiệu trưng bày hàng hóa đẹp mắt nhưng tôi không mua gì, bởi vì tiền xài vặt của chúng tôi còn lệ thuộc vào ba má nên chỉ đủ rủ nhau vào quán kem rồi chụp vài tấm hình là cùng. Tôi lơ đãng nhìn bối cảnh chung quanh, gần đó có một chị ngồi bán bắp nướng, tay chị phe phẩy quạt lửa đẩy làn khói bay vào không khí thoang thoảng mùi thơm dễ chịu.

Mắt tôi vẫn làm việc của nó, và thấy một người mặc quân phục rằn ri, đầu đội Béret Nâu từ phía đối diện tôi đi tới. Anh ta xăm xăm tiến tới chỗ tôi ngồi bằng những bước sải. Tôi vội quay đầu nhìn sang hai bên xem có ai đứng gần nhưng không có ai, vậy chắc chắn là anh đang đi về chỗ tôi. Vội tua nhanh những khuôn mặt của người quen trong trí nhớ xem có anh ta không? Không có! Còn chưa kịp nghĩ gì thì anh đã đứng ngay trước mặt rồi. Thái độ của anh như quen biết tôi từ lâu:

- Chào cô bé, anh muốn nhờ cô bé chuyện này. Anh đang bị mấy đứa bạn làm khó dễ, tụi nó thách thức anh một việc hơi vượt khả năng. Anh không biết làm sao để không bị chế giễu là…là…!

Tôi chớp mắt nhìn anh, sự tự nhiên của anh khiến tôi ngạc nhiên.Nhưng thái độ của anh không có vẻ đùa cợt, cả cách xưng hô không khách sáo với một người mới gặp như thế, nên tôi cũng lên tiếng như đối với người lớn hơn:

-…nhưng anh nói với em làm gì?

- Vì anh cần sự giúp đỡ của em, chỉ có thể là em…

Tôi lại chớp mắt, hơi cau mày tỏ vẻ không hiểu. Anh nói:

- Hãy giúp anh, anh sẽ chia “phần thưởng” cho em…

- Không đâu, em không muốn nhận cái gì hết khi chưa biết mình phải làm gì…! 

- Tụi nó thách đố rằng nếu anh làm quen được với em thì tụi nó mất cho anh…muốn gì cũng được! Nên chỉ cần em giả bộ vui vẻ, nói nói cười cười một lúc, không thẳng thừng đuổi anh xê ra chỗ khác là coi như anh thắng.

- Đơn giản vậy thôi sao?

Người ấy gật đầu:

- Ừ! Đơn giản vậy thôi. Cám ơn em vì đã nghe anh.  À! Anh cũng cần em cho anh biết số nhà luôn, để khi lãnh “giải” anh mang đến cho em…

Tôi ngớ ra mấy giây, rồi tôi bối rối vì trước một chuyện đột ngột mà người lính xa lạ này mang đến. Nhưng trước mặt tôi là một người lịch lãm và vui vẻ, dù chỉ mới vài phút nhưng tôi không cảm thấy đây là người đáng cho vào danh sách phải đề phòng! Ngược lại tôi thấy cảm tình… mới chết! Không lạ khi bầy con gái có máu nghịch ngầm thường lấy địa chỉ các đồn cảnh sát, nhà bảo sanh hoặc một công sở nào đó mang sẵn trong túi, để đưa cho các chàng hay lẽo đẽo theo làm quen xin số nhà, nhưng lần này tôi lại không thể làm như thế, cũng chưa quyết định cho địa chỉ thật của mình.  Gõ điếu thuốc lên chiếc hộp quẹt Zippo rồi gắn lên môi, anh nói:

- Trong khi chờ đợi “cho anh xin số nhà…”, em có thể cho biết tên? Còn anh là Nguyên!

Ồ! Hơi vượt qua yêu cầu chỉ cần “...nói nói cười cười..” rồi, anh hỏi liền những điều lẽ ra phải sau những chuyện con cà con kê, tôi hiểu đây là một cách làm quen của anh:

- Tên của anh có ở bảng tên trên túi áo, không giới thiệu em cũng biết mà…

- Vậy để cho công bằng, em vui lòng cho anh biết tên nhé. Người xinh thì chắc tên cũng vậy.

Tôi nhoẻn miệng cười vì lối nói của Nguyên:

- Dạ! Em tên Khánh.

Diễm và Thùy đã quay lại cùng với chú thợ chụp hình, thấy một anh lính đẹp trai, hào hoa phong nhã đang nói chuyện với bạn mình thì chưa chào Diễm đã lập tức nói liền:

- Mới đi một chút mà ở đây mày đã phản bội tụi tao có người mới rồi hả?

Thùy là đứa nói nhiều và nghịch nhất bọn, nó không ngần ngại hỏi ngay:

- Anh ấy là ai?

Tôi nháy mắt, khẽ lắc đầu ngầm bảo nó đừng hỏi nữa. Nhưng Nguyên đã trả lời:

- Lính rừng mới về thành phố, hân hạnh được biết các cô. Hai cô là bạn của Khánh?

Thùy lại nhanh nhẩu trả lời:

- Dạ! Tụi em là bè lũ, là cá mè một lứa, là băng đảng với nhau…

Diễm đập tay vào vai Thùy:

- Đừng nói giỡn nữa. Chú chụp hình đợi kìa…

Câu chuyện tạm dừng. Ba tà áo dài đứng nép vào nhau, miệng cười cười, đầu nghiêng nghiêng làm dáng. Chú phó nhòm chụp xong mấy tấm, rồi gợi ý:

- Các cô không mời anh Mũ Nâu cùng đứng vào chụp một tấm kỷ niệm sao... 

Nguyên do dự nhìn tôi, có vẻ chờ sự đồng ý. Diễm dịu dàng nói:

-Dạ! Anh đứng vào cùng chụp hình với tụi em nhé.

Vô tình hay cố ý? Nguyên bước vào đứng cạnh tôi, những tấm hình tình cờ rồi đây sẽ là kỷ niệm đáng nhớ của tôi. Tôi chợt thấy thích cái Béret Nâu của Nguyên, nên ngỏ lời mượn đội để chụp riêng một tấm. Trước khi trả lại mũ, tôi săm soi cái huy hiệu gắn trên mũ trầm trồ “Đẹp quá!”. Nguyên nói:

- Đó là “Thần tiễn”, huy hiệu binh chủng của anh.

Chú thợ chụp hình ghi biên lai hẹn ngày giao hình, Nguyên muốn trả tiền, chúng tôi giành qua, giành lại nhưng chú lại lấy tiền từ tay Nguyên. Thùy giả bộ bí xị như bị mất phần:

- Anh trả như vậy mắc công tụi em… mang ơn! Khó ưa quá!

Nguyên cười xòa:

- Em nói anh khó ưa, nhưng anh tự xét thấy mình rất…không phải như vậy!

Nguyên ghi KBC của anh để khi có hình thì tôi sẽ gởi cho anh, vì có Thùy nên việc Nguyên cần số nhà của tôi không khó. Tôi nghe loáng thoáng nó còn nói nhỏ với nguyên “Hối lộ đi, em sẽ làm cái gạch nối giữa hai người!”. Tôi liếc nó một cái dài hơn đường xích đạo, nhưng nó đâu có ngán tôi, thích nói gì đó là quyền của nó mà. Trước khi chia tay ra về tôi hỏi Nguyên:

- Nãy giờ mấy người bạn của anh chắc đợi anh dài cổ?

Nguyên cười hỏi nhỏ:

- Em nghĩ là anh có mấy người bạn nào đó thật ư? 

Cho dù không phải là tình cờ nhưng  Nguyên đã tự tin tạo ra cơ hội làm quen, tôi thấy vui vì điều đó. Thời chinh chiến, mọi người lính đều nhận được sự cảm mến của người dân. Còn trong suy nghĩ của tôi, họ là người hùng, là người gánh trên vai trọng trách bảo vệ sự bình yên cho hậu phương trong đó có tôi, và trước mặt tôi là một người trong số đó, nên dễ hiểu vì sao Nguyên chiếm được cảm tình của chúng tôi ngay. Tôi còn gặp lại Nguyên một lần nữa trước khi anh về lại đơn vị.

 Rồi những cánh thư bắt đầu đi, về kết nối tình thân,  như một chuyện thường tình phải đến, tôi thành “Người yêu của lính” cũng từ đó tôi hay mơ mộng, hay đứng nhìn lên bầu trời đầy mây như chờ thơ từ trên đó rớt xuống. 

 “Chiều nay như những buổi chiều

 Nhớ ai hồn thấy thật nhiều xót xa

Đời phong sương biết đâu nhà

Anh nơi biên trấn nên xa em hoài…” 

Thư gởi cho Nguyên tôi hay để vào đó một cánh hoa ép, hay rắc vài giọt dầu thơm vào lá thư trước khi bỏ vào phong bì dán lại, Diễm và Thùy thấy là trề môi “Bả sến chịu hổng nổi”. Ừ! Tôi là vậy đó, là người yêu của lính tôi còn biết lo lắng khi nghe bất cứ ở đâu có tiếng súng. Tôi càng thương Nguyên nhiều hơn vì sự gian nguy mà một người lính là anh phải đối mặt. 

Tôi chợt không muốn tham gia vào các cuộc vui vì nghĩ đến người tôi yêu đang gian khổ nơi rừng sâu, tôi thích ngồi một mình rồi buồn bã “Này chiếc bóng kia sao mày cô đơn đến vậy?” Tụi bạn của tôi ngán ngẫm vì sự thay đổi đó:

- Chuyện tình của mày hãy để dành mà viết tiểu thuyết, vì lâm ly quá. Tại vì đâu mà khiến một kẻ ham rong chơi bỗng biến thành người ở ẩn?

Tôi phân trần:

- Tình yêu là thứ không ai có thể thắc mắc tại với bị làm gì. Cứ sao y bản chánh! Anh sao thì em vậy bởi vì tuy hai mà một. Người ta đang đối mặt với muôn ngàn hiểm nguy làm sao mình yên tâm mà vui chơi, thế thôi...

Ai đã từng yêu thì sẽ cảm thông nỗi lòng của tôi. Ai sống trên một đất nước có chiến tranh loạn lạc sẽ yêu thương người lính. Huống chi người tôi yêu đang nơi tuyến đầu lửa đạn, sự gian khổ của anh là nỗi xót xa của tôi.

OOO

“Ta yêu nhau mùa Xuân để rồi tàn theo mùa Xuân…”. Câu hát của ai đó nói về một cuộc tình tàn nhanh quá! Còn tôi “Ta yêu nhau mùa Xuân…” nhưng tàn theo mùa gì? Bây giờ là mùa Hạ. 

Mọi thứ đang xáo trộn, báo hiệu những điều rất tệ sắp xảy ra, như mọi thứ bị tung lên không trung rồi rơi tan tác khắp nơi, cuộc sống không còn bình yên nữa. Ngày cứ nối tiếp theo nhau và ngày cũng dài ra như gộp bao nhiêu thời gian vào chữ đợi chờ. Tôi không liên lạc được với Nguyên nữa mà cũng không biết hỏi thăm tin tức về anh ở đâu. Tôi sống nơi một vùng đã im tiếng súng và phải tập dần quen với nếp sống mới, nhưng những nơi khác chiến sự vẫn đang rất căng thẳng chưa đến hồi kết thúc và không thể đoán trước được những gì Nguyên và đồng đội phải đối mặt. Tôi không xé hồn ra mà cái đau vẫn thấm tận xương tủy. Nỗi lo lắng khiến tôi không còn cảm thấy những khó khăn cũng đang đến với mình.

Tôi sẽ chờ đợi và chấp nhận những điều xảy ra. Tin rằng mọi thứ trên đời đều theo luật tự nhiên, như đóa hoa dù bị dốc ngược nó vẫn uốn cành vươn lên nếu nó còn sống. Con người dù bị hoàn cảnh nghiệt ngã cũng phải tìm cách đứng dậy bằng cách này hay cách khác. Tôi sẽ bám chặt vào niềm tin để sống...

 Có một điều không có câu trả lời, sau mấy mươi năm vẫn cứ đeo đẳng trong lòng tôi “Anh yêu dấu! Anh bây giờ ở đâu? Chúng ta có còn gặp lại nhau không?”

 Đơn Phương Thạch Thảo

 

Ngày xưa anh nói

(Thúc Đăng – Thanh Tuyền)

https://www.youtube.com/watch?v=x3gRtmVDzSQ


Ru Tình 354

 


rx354

Ru Tình

Em ru mấy trắng lang thang

Ru cho Hạ thắp nắng vàng ngoài hiên

Ru hoàng hôn thật bình yên

Sao không ru được niềm riêng trong lòng

Biết anh còn nhớ hay không

Ngày xưa một chút tình hồng trong tim

Khoảng trời xa mỏi cánh chim

Làm sao em dõi mắt tìm thấy anh

Ru tình yêu giấc mơ lành

Ru bao yêu dấu để dành cho nhau

Tình yêu còn đến mai sau

Trăm năm ai bắt nhịp cầu cho em.

(16g40 Thứ Tư 18.4.2001)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Cánh hoa yêu



Khoảng Trời Riêng Của Em 352

 


rx352.

Khong Tri Riêng Ca Em

Em mở cửa tim mình

Cho nỗi buồn đến ở

Thành phố ngày anh đi

Bỏ lại đây niềm nhớ.

 

Những tháng ngày thăm thẳm

Lặng thinh trôi qua đời

Giai nhân sầu lẻ bóng

Giấc mộng đã tàn rơi.

 

Em mở cửa tim mình

Đón người không trở lại

Tình yêu như sương bay

Len vào hồn tê tái.

 

Khoảng trời riêng của em

Vẫn giăng đầy mây trắng

Và ở chung quanh đây

Anh như chưa hề vắng.

(21g25 Chúa Nhật 18.3.2001)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 




Thứ Tư, 21 tháng 1, 2026

Đơn Dương 450

 


350.

Đơn Dương

Đêm Đơn Dương trầm lắng tiếng đàn ai

Trăng dậy thì e ấp trên đồi vắng

Những con đường thưa người yên lặng

Ngạt ngào hương Dạ Lý bay về.

 

Ai còn bên cửa sổ ngắm trăng khuya

Bâng khuâng gởi tâm tình lên trang giấy

Nghe bước chân của thời gian vẫn vậy

Hồn nhiên bên sự khắc khoải mong chờ.

 

Đơn Dương lạnh nên Đơn Dương rất thơ

Sương mù giăng như làn lụa mỏng

Đêm chùng xuống nhoà vào chiếc bóng

Em chìm vào lặng lẽ nơi này.

 

Trăng nồng nàn nép sau làn mây

Đêm nồng nàn gởi hương cho gió

Thơ nồng nàn gởi cho ai đó

Tình nồng nàn biết gởi về đâu?...

(17g20 Chúa nhật 4.3.2001)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Channel Hồ Thụy Mỹ Hạnh poet:


Lạc lối (Truyện ngắn 102) Đơn Phương Thạch Thảo

 


  102.

Truyện ngắn                             

Lc li

Đơn Phương Thạch Thảo

 

Cuộc đời của Nghi Bình chưa biết đến sự cơ cực vì cô được sinh ra trong một gia đình giàu có, cô có điều kiện để hưởng thụ mọi thứ về vật chất. Những đêm vũ trường với cuộc vui đông người bên nhóm bạn “cùng tầng số”. Nghi Bình không có gì để phàn nàn về cuộc sống của mình nhưng cô buồn vì cuộc đời của cô quá cô độc dù bên cạnh có nhiều bạn bè sát cánh trong tất cả các cuộc hội hè. Nghi Bình cần một người yêu thương chấp nhận cùng cô bước vào một cuộc hôn nhân, nhưng đã nhiều người đàn ông đến với cô, được hưởng tất cả những sự nồng nhiệt và sự dễ dãi mà cô có thể cho họ, để rồi chỉ một thời gian ngắn họ quay lưng để lại cho cô sự tổn thương từ tâm hồn đến thể xác. Tuy vậy Nghi Bình vẫn không thôi tìm kiếm một người để lấp vào khoảng trống trong lòng, đôi khi cô còn đổ lỗi cho sự giàu có của cha mẹ đã khiến cho những chàng trai không dám đến với cô vì họ mặc cảm thua kém. Cô trở nên bất cần đời khi tham gia vào các trò chơi thâu đêm suốt sáng với đám bạn chỉ giỏi xài tiền của cha mẹ. Ngoài hai mươi tuổi nhưng Nghi Bình dạn dày với các thú vui của mình. Cha mẹ có phiền phức cô cũng không quan tâm, cô chỉ cần được đáp ứng khi thông báo “Mẹ ơi! Bố ơi! Thẻ của con hết tiền rồi…” thì lập tức được chuyển tiền vào.

ooo

Lần đầu tiên Nghi Bình biết Thắng, cũng như nhiều đêm khác Nghi Bình lại rã rời trong cơn say, nhưng lần đó tỉnh lại cô thấy mình nằm trong một căn phòng nhỏ xa lạ. Người ngồi bên cạnh giường không phải một trong số những người từng chung cuộc chơi với cô, mà là một người cô không quen:

- Tôi đang ở đâu đây?

Người thanh niên trả lời:

- Ở nhà của tôi! Vũ trường quá giờ đóng cửa mà cô say khướt, không biết nhà cô ở đâu nên tôi đưa cô về đây…

- Còn các bạn của tôi?

- Có lẽ họ “bận việc” của họ, ai cũng ra về có đôi cả.

Nghi Bình mím môi tự hỏi: “Còn Chánh, bạn trai của ta nữa…?”. Im lặng một lúc vì không thể thắc mắc về điều đó, cô hỏi:

- Anh là ai?

Người thanh niên không ngần ngại đáp:

- Tôi là nhân viên phục vụ ở đó, cô không biết tôi nhưng tôi thường xuyên thấy cô…

Nghi Bình nhìn người đối diện có khuôn mặt khá điển trai, dáng cao gầy. Rồi cô nhìn quanh căn phòng nhỏ, toàn những thứ đơn giản của một người độc thân. Nghi Bình nhìn xuống thân thể mình, cô chợt mỉm cười bâng quơ vì thoáng ý nghĩ nhanh trong đầu “Lần đầu tiên không có dấu vết bị xâm phạm như những lần trước đây tỉnh lại sau cơn say bên cạnh đám bạn…”.

Nghi Bình không phải là người biết suy nghĩ để hổ thẹn cho sự hư hỏng của mình. Cô chỉ thấy tức giận vì bị “người yêu” bỏ lại vũ trường khi tàn cuộc vui chơi, rồi cô sẽ tìm hiểu nguyên do sau. Đối diện với người thanh niên này, Nghi Bình muốn lấy lại sĩ diện mà cô nghĩ anh ta sẽ tin điều mình nói:

- Tôi có quá nhiều chuyện buồn từ gia đình, lại bị lũ bạn rủ rê nên tôi mới đến vũ trường, thật ra tôi cũng chả ham hố gì…

- Đến vũ trường đâu có gì xấu. Sau những lúc làm việc căng thẳng cũng cần xả hơi chứ! Nhờ những người như cô mà chúng tôi có việc làm…

Nghi Bình bỗng ngại ngùng không muốn tỏ ra mình là người trong giới giàu có, trái với thông thường cô luôn thể hiện mình “sành điệu” qua việc đốt tiền cho những chai rượu ngoại, để dân chơi phân biệt cô với đám trốn cha mẹ tập tễnh vào vũ trường nhưng chỉ đủ tiền uống vài chai bia, Nghi Bình với trái tim trống rỗng luôn khát khao được lấp đầy, nhanh chóng thấy rằng người cô cần tìm đang đứng trước mặt:

  - Anh không thể tìm một việc làm khác ư?

Người thanh niên nhún vai:

- Tôi đã học xong đại học nhưng may mắn không đến với tôi khi đi xin việc, mà tôi cũng không có tiền để “chạy việc”, nên làm gì không phạm pháp thì tôi không chê vì có lựa chọn nào dành cho mình đâu.

Nghi Bình có vẻ trầm ngâm.Vũ trường, quán bar là tụ điểm có đủ thành phần trong xã hội, người lớn, thanh niên, dân buôn bán, công chức, viên chức, có người nhờ thắng cá độ đá banh, nhờ vận may trúng số đề, cờ bạc, cũng không loại trừ những người làm việc phạm pháp mà có tiền, nhưng họ có chung một sở thích lắc lư cùng tiếng nhạc, thể hiện đẳng cấp qua việc chi tiền, Nghi Bình từng giao du với số người đó, làm bạn với cả đám vô công rỗi nghề xài tiền cha mẹ như cô. Nghi Bình chưa biết dừng lại ở đâu trên đoạn đường thác loạn mà ở đó cô thấy mọi ưu tư được giải quyết! Nghi Bình chưa bao giờ suy nghĩ về cuộc sống khó khăn của ai đó như cô vừa nghe người thanh niên này. Cô chợt hỏi nhanh:

- Nếu muốn gặp lại anh thì ở đâu?                                  

- Tôi vẫn làm việc ở chỗ cô hay tới!

- Tôi sẽ không đến đó nữa.

- Tôi bắt đầu làm việc ở đó từ năm giờ chiều. Buổi sáng tôi ở nhà.

- Anh tên gì?

- Thắng!

ooo

Nghi Bình trở lại phòng trọ của Thắng vài lần nhưng không gặp được anh, với cô không có chuyện ngượng ngùng khi chủ động làm quen với ai đó. Ở vũ trường hay quán bar, chỉ cần mời nhau ly rượu là sau đó có thể kết thân thành bạn nhảy. Thắng không phải thành phần cậu ấm, cô chiêu nhưng anh có gì đó khiến Nghi Bình nghĩ tới, anh hơn hẳn đám bạn của cô từ dáng dấp đến học vấn. Chỉ cần Thắng được nâng lên hàng phong lưu như cô thì anh sẽ là mẫu lý tưởng cho các cô gái mơ ước.

Vì không gặp được Thắng ở nhà trọ, Nghi Bình phải một mình trở lại nơi làm việc của Thắng, lần này cô không đi với đám bạn, cô ngồi ở một góc lặng lẽ quan sát chung quanh rồi mới nhờ một nhân viên gọi Thắng. Tỏ ra ngạc nhiên vì Nghi Bình tìm mình, anh nói “Tôi không nghĩ là cô sẽ tìm tôi. Để đáp lại việc đó, ngày mai dù bận tôi cũng sẽ ở nhà tiếp cô”. Dĩ nhiên Nghi Bình đến đúng hẹn, cô cảm thấy hạnh phúc, đó là những gì cô cảm thấy khi gặp Thắng. Nghi Bình không ngại nán lại nhà Thắng, đến trưa Thắng chủ động mời cô dùng bữa tại nhà, một mình ra ngoài mua thức ăn nhưng anh rời nhà hơi lâu. Nghi Bình ngồi đợi, trong lúc vắng mặt Thắng thì cô tò mò giở mấy cuốn sách Thắng để trên bàn. Mở trang đầu tiên là thấy ngay những dòng chữ đập vào mắt cô: “Dù anh có trái tim biết yêu thương chân thành, và đã tìm thấy người để yêu thương. Nhưng khoảng cách giữa chúng ta quá lớn, em là một tiểu thư còn anh chỉ như một kẻ hầu. Anh có gì chứ? Một người lận đận trên đường công danh, một người tay trắng làm sao dám thổ lộ cho em biết điều anh nghĩ. Dù ngôn ngữ của tình yêu anh không thiếu, nhưng anh đành chôn giấu và cố giết chết tình cảm bằng cách tránh gặp em. Nép sau cánh cửa khép nhìn thấy em đến rồi ra về lòng anh tan nát, em có biết không Nghi Bình?”.

Lồng ngực Nghi Bình rộn lên nhịp đập nhanh khiến cô như muốn ngộp thở. Cô nhắm mắt cảm nhận niềm vui lấn áp cả suy nghĩ, điều mơ ước không còn là ý nghĩ của riêng cô nữa, nó đến bất ngờ ngoài sự mong đợi của cô. Nghi Bình mong Thắng về, cô sẽ cho anh biết cô đã đọc thấy những dòng thầm kín của anh, nên khi Thắng vừa bước chân vào cửa Nghi Bình đã bước tới dang hai tay ôm choàng lấy anh:

- Em biết hết rồi, anh xấu lắm. Có phải nếu em không tìm thì anh sẽ tránh mặt em luôn phải không?

Thắng còn xách giỏ đựng thức ăn ở tay nên đứng yên không đáp lại cử chỉ thân mật của Nghi Bình, mặc kệ cô dụi đầu vào ngực anh nũng nịu:

- Tại sao không nói thẳng với em mà lại viết ra giấy rồi cất giấu?…

Thắng không ngạc nhiên với những diễn biến đang xảy ra. Có vẻ anh biết nó phải đến, chỉ là hơi sớm:

- Anh…anh làm sao dám…

Nghi Bình đặt một ngón tay lên môi Thắng:

- Em sẽ phạt anh sau, còn bây giờ em tuyên bố rằng “Chúng ta sẽ là của nhau”…

Từ hôm đó Nghi Bình không còn ngần ngại, cô đến nhà Thắng bất cứ lúc nào cô muốn. Cô kể cho Thắng nghe cô chán ngôi nhà vắng vẻ, mắt nhìn đâu cũng chạm phải những thứ đắc tiền nhưng vô tri. Và nếu đối mặt với mẹ khi bà ở nhà vì không có hợp đồng làm ăn nào đó, thì Nghi Bình cũng sợ nghe giọng nói của mẹ mà âm thanh giống như mụ đàn bà chửi mất gà làm cô mệt mỏi thần kinh. Chán những đêm khuya bố cô về nhà nếu không cãi nhau vài câu với mẹ, thì ông cũng đi ngay vào phòng chẳng quan tâm đến người nào trong nhà. Tuy rằng bố vẫn dành cho Nghi Bình sự dịu dàng dù cô thấy đầy gượng gạo. Những đêm ông về khuya muộn Nghi Bình biết không hẳn ông đi gặp đối tác, Nghi Bình đã tình cờ bắt gặp bố đi  vào một biệt thự có người đàn bà trẻ xinh cùng với đứa con trai nhỏ mà cô chắc chắn nó có liên hệ máu mủ với cha mình. Có được thông tin đó như có chiếc chìa khóa mở tủ tiền của bố nên cô không dại gì tiết lộ với mẹ cô, thậm chí cô còn bào chữa giúp bố nếu mẹ cô nghi ngờ chất vấn ông điều gì. Nghi Bình biết rõ chẳng phải ông yêu thương đứa con gái duy nhất nhưng ông phải nhượng bộ do cô nắm bí mật của ông.  Nghi Bình chán cả những người họ hàng của bố mẹ lặn lội hơn ngàn cây số từ quê vào thăm mà cô tin chắc chỉ để nhờ vả.

 Giờ đây Nghi Bình có một nơi để cô tận hưởng sự thoải mái mà không phải dùng đến nhiều tiền để có, một nơi cô không muốn rời khỏi đó là nhà của Thắng. Cô quá nồng nhiệt bên người yêu, cô  đòi Thắng đưa cô về ra mắt gia đình anh, cô đòi anh công khai tình cảm giữa hai người nhưng đổi lại Thắng luôn trầm tư với cái anh gọi là mặc cảm còn trắng tay. Nhiều lần Nghi Bình đến còn phải chờ Thắng về vì buổi trưa anh đến một quán ăn để nhận giao thức ăn cho vài nơi. Thắng giải thích rằng anh cần làm việc nhiều hơn để có nhà, có tiền lo cho tương lai, khi đó anh mới dám tính chuyện trăm năm với Nghi Bình.  Cô gái si tình tin mọi lời Thắng nói, Nghi Bình nghĩ đời mình sẽ về một hướng mới tốt đẹp khi có Thắng:

- Em sẽ về xin bố mẹ giúp vốn, quá đơn giản khi em muốn có một số tiền lớn để làm ăn. Chỉ cần nghe em hết đàn đúm chơi bời mà chịu làm việc thì muốn gì bố mẹ chả chìu! Lấy được tiền em sẽ đưa anh mua nhà…

- Ồ! Anh không muốn mang tiếng dựa nhà vợ, hơn nữa nếu gia đình em biết anh chẳng có tài sản gì  mà em còn đưa tiền cho anh thì cũng khó lòng anh được chấp nhận. Vì vậy hãy đợi anh…

Nghe tiếng “vợ” thốt ra từ miệng Thắng, Nghi Bình cười tít mắt:

- Chồng khờ quá đi. Nếu ngại thì mua nhà đứng tên anh, tạo cơ sở làm ăn cũng tên anh. Như vậy trước khi kết hôn anh đã có tài sản, em không nói ra thì ai biết. Tất cả cứ để em lo. Làm sao em có thể chờ anh có đủ tiền nhờ ship hàng để kiếm những đồng tiền lẻ và tiền lương ít ỏi ở vũ trường…

Thắng lộ vẻ trầm tư:

- Anh rất muốn chúng mình chính thức sớm, nhưng cũng cần lo cho ba má anh có một cơ ngơi đàng hoàng ở quê trước để không quá chênh lệch khi kết thông gia với nhà em, điều này quan trọng hơn hết...

Nghi Bình lại gật đầu tỏ vẻ hiểu:

- Anh nói đúng, mình sẽ từng bước hoàn thành mục đích. Em cũng không muốn mang tiếng lấy ông chồng khố rách áo ôm đâu!

Thắng giấu sự khó chịu qua câu nói của Nghi Bình, rồi tỏ vẻ cảm động ôm chầm lấy Nghi Bình. Cô đắm đuối trong vòng tay của Thắng và thấy rất hạnh phúc như đã tìm lại được chính mình sau những lần buông thả theo sự đam mê. Với người hiểu biết như Thắng cô không sợ lại phải lén lút một mình đi giải quyết hậu quả như trước kia.

 

Phần 2:

     Nghi Bình chỉ sành sỏi trong việc ăn chơi, đua đòi nhưng về những lãnh vực khác thì cô chẳng biết vì con đường cô đi đã được ông bố có uy quyền lót đường sẵn. Mật ngọt chết ruồi, người khéo miệng dễ tạo được lòng tin, ngày nào cũng nghe những lời ngọt ngào của Thắng khiến Nghi Bình càng mong muốn tiến nhanh trong mối quan hệ với anh. Khi cô về trình bày kế hoạch “làm ăn” với bố mẹ, ông bà không nghi ngờ vì tin rằng tình yêu đã làm thay đổi đứa con hư hỏng. Thắng không phải là người có điều kiện tương xứng với gia đình họ, nhưng có ai tốt hơn mà lại chịu kết hôn với đứa kém về nhan sắc lại thiếu đức hạnh như con gái của họ, họa chăng là duyên nợ đen đủi xui khiến. Một phần ông bố bị Nghi Bình yêu sách do nắm bí mật của ông, một phần bố mẹ Nghi Bình muốn cô có chồng để ông bà đỡ lo lắng vì sự phá phách của cô, thà chi cho nó một lần để nó làm lại cuộc đời hơn là “gánh” nó cả đời như gánh nợ, nhờ đó Nghi Bình giúp Thắng lần lượt đạt được điều mong muốn, anh đem tiền về quê xây nhà cho cha mẹ, rồi mua nhà cho mình và với kinh nghiệm sau những năm làm việc ở vũ trường, Thắng mở một nhà hàng. Nghi Bình đồng ý cho Thắng đứng tên tất cả và điều khiển, Nghi Bình có mặt chỉ để chứng kiến Thắng làm việc chứ cô không hiểu gì, bố mẹ cô không biết điều đó nên rất hài lòng tưởng rằng con gái của họ đã chịu yên thân. Nghi Bình nói dối với bố mẹ phải quản lý nhà hàng nhưng thật ra cô ở tại nhà Thắng, chơi game, nghe nhạc chán thì đi ra đi vào và chờ Thắng đi làm về để ca điệp khúc “Mình cưới nhau đi…”. Tình yêu không phải là phép mầu, tuy nhiên nó có thể biến một con người trở nên tốt hơn khi họ yêu. Vì quá tin tưởng Thắng yêu mình nên Nghi Bình không cần che giấu quá khứ, cô kể luôn cho Thắng nghe có lần cô đã sinh con, cô không biết cha nó là ai đó trong đám bạn hàng đêm sát cánh cùng cô, bố mẹ cô đã đem nó cho người khác nuôi. Thắng nghe mà như không, ôi! Anh cao thượng làm sao…

 Nghi Bình đoạn tuyệt với quá khứ có đám bạn với trò chơi chẳng ra gì bằng một đám cưới rình rang, họ hàng ở tận biên giới phía Bắc cũng bay vào mừng, đồng tiền giúp họ che đậy mọi tai tiếng của gia đình. Cuối cùng thì bố mẹ Nghi Bình cũng thở phào nhẹ nhõm, khép lại quá khứ cùng những lời đàm tiếu không tốt về con gái.

Chỉ một thời gian ngắn, Thắng thuê thêm địa điểm mở mấy nhà hàng nữa, Thắng còn mong muốn trong tương lai mở được khách sạn. Quán bar, sàn nhảy là thứ không hề hiếm trong giai đoạn xã hội đang ngày một phát triển hiện đại, Thắng còn nhiều tham vọng trong sự nghiệp. Anh đi sớm về khuya vì công việc quá nhiều, Nghi Bình chẳng biết làm gì trong ngôi nhà vắng, cô nhớ những lúc họp mặt với bạn bè, nhớ những đêm quay cuồng trong tiếng nhạc, nhớ những gã đàn ông đến rồi đi trong đời mình. Thật sự không ai bằng Thắng nhưng nỗi cô đơn khiến cô thấy chán nãn. Tâm hồn cô gái từng sống thác loạn lại không yên với cuộc sống mới lặng lẽ, vì cứ ăn rồi ngủ. Khi Thắng về cũng ít dành thời gian cho cô, anh cắm cúi vào máy tính xem một channel trên youtube mà anh đã bấm theo dõi, có lần cô liếc mắt thấy đó là chương trình dạy nấu ăn, hướng dẫn là một cô gái. Nghi Bình hỏi:

- Anh đâu phải là đầu bếp mà xem mấy thứ đó?

Thắng vẫn chăm chú xem vừa đáp:

- Xem để biết những món mới có thể áp dụng cho nhà hàng của mình chứ.

Nghi Bình không biết Thắng chỉ muốn nhìn cô gái hướng dẫn. Nghi Bình không biết đó là cô gái cùng một thời nghèo khó của anh.

ooo

Uyên không ngạc nhiên khi thấy người đàn ông sang trọng bước xuống xe có tài xế mở cửa, đến tìm mình. Nàng đưa mắt nhìn một cách thờ ơ, rồi gật đầu chào:

- Lâu quá mới gặp anh, anh vẫn khỏe chứ anh Thắng?

Đó là Thắng, một người thân thiết từ thời còn đi học của Uyên:

- Cám ơn em, anh khỏe. Anh vẫn theo dõi em thường xuyên, rất mừng vì em đã đạt được thành công trong công việc.

Uyên mời Thắng ngồi, tự tay rót nước đặt trước mặt anh:

- Anh vẫn theo dõi em ư? Tưởng thời gian đó anh nên dành cho nhiều việc cần thiết hơn chứ…

- Quan tâm và theo dõi em cũng là một trong vài điều cần thiết với anh. Anh chưa bao giờ thôi nhớ đến em…

Uyên không tỏ lộ xúc cảm khi nghe Thắng nói, nàng hỏi:

-  Hôm nay anh đến đây có việc gì vậy?

- Thăm em thôi, sau đó để nói với em một chuyện có thể quá sớm hoặc là quá muộn…

Uyên nhếch môi cười:

- Nếu đó là chuyện của anh thì có liên quan gì đến em?

Thắng ngập ngừng:

- Anh sợ câu này của em lắm! Lẽ ra phải bàn với em từ lâu trước khi anh thực hiện kế hoạch của mình…

- Kế hoạch?

- Trước khi nói rõ ngọn ngành, anh xin em tha thứ cho anh đã!

- Anh nói nhầm rồi, em không có cái quyền tha thứ cho một người không liên quan gì đến đời sống của em, cũng không làm tổn thương gì đến em.

Thắng cười gượng:

- Nếu đây là câu mĩa móc của em thì anh rất mừng, anh xứng đáng bị em mắng thật nặng vì tội anh đã làm…

Uyên tỏ vẻ sốt ruột:

- Em nghĩ cả hai chúng ta giờ đây rất ít thời gian cho những việc vô ích. Anh đừng vòng vo, cứ đi thẳng vào vấn đề đi.

- Từ bao giờ em trở nên lạnh lùng như thế?

-…Từ khi anh biến thành một người khác với điều em tưởng…

Thắng bối rối:

- Ngày đó học xong, cả em và anh đều không xin được việc làm như mong muốn. Anh phải làm phục vụ ở vũ trường, nơi anh nhìn thấy đám người hoang phí đồng tiền có thể không do họ làm ra, hoặc đồng tiền không làm ra từ mồ hôi nước mắt…

- Hoàn cảnh của mình và họ khác nhau, mình biết gì mà phê phán. Em cũng nhớ em phải cực nhọc nấu những món ăn mà thậm chí không có một chỗ ổn định để bày bán cho thực khách, phải rao bán online. Em cũng nhớ anh phải đến giúp em đi giao cho người đặt hàng, nhưng giờ thì hãy để hai con người khó khăn ấy yên trong quá khứ.

- Chính vì thế mà anh chỉ muốn lấy lại những gì xã hội thiếu công bằng đối với những người trong giai cấp nghèo như anh và em thôi. Cơ hội đã cho anh gặp Nghi Bình…

Uyên nhíu mày:

- Và anh đã lấy từ họ những thứ không phải của anh?

- Cho anh nói hết đã, họ không lấy của anh nhưng lấy của người khác một cách bất chính, có thể vì vậy mà nghiệp báo khiến gia đình đó có một đứa con gái dính vào tệ nạn…

- Anh đang nói về gia đình nhà vợ của anh đó!

- Khi cuộc sống dồn ta vào bước đường cùng, không muốn đứng mãi ở điểm xuất phát, thì phải tìm cách vượt qua chướng ngại vật, phải bám vào một thứ dù không tốt để kéo mình lên đã, sau đó nếu không buông tay để đi theo hướng của mình chẳng khác nào tránh đường cùng này để níu cái bế tắc khác.

- Em không nghĩ đồng tiền quá quan trọng làm anh bất chấp lý lẽ như vậy.

-…Đến lúc anh cần phải buông tay khỏi những thứ anh đã xác định ngay từ đầu chỉ là cứu cánh?

Thắng vắn tắc kể lại từ đầu việc chinh phục Nghi Bình vì biết được thân thế của cô. Anh đã thành công nhờ sự dễ dãi, thiếu thốn tình cảm của Nghi Bình, và đã đến lúc anh muốn dừng lại cuộc hôn nhân đầy mưu toan kia.

Uyên thở dài:

- Dù cô ấy xấu xa, nhưng luôn tin tưởng anh, anh đừng biến thành kẻ lường gạt người đã hết lòng vì mình…

-…em có thể nghĩ nhiều chữ tệ hơn về anh cũng được. Cũng như trong công việc, chúng ta cần một chiến dịch Marketing hiệu quả mà các nhãn hàng áp dụng, miễn sao làm đối tác tin, còn thực tế tốt hay xấu chưa bàn tới, hôn nhân của anh và Nghi Bình cũng vậy. Một mình ta lương thiện không xóa hết những sự gian trá đầy ngoài xã hội. Chưa nói lương thiện không đúng lúc và đúng cách có khi còn hại.

- Anh nên hiểu, ai đưa con diều lên cao, thì chính người đó có thể làm cho con diều rơi xuống. Em thà làm một mảnh giấy hơn là con diều mà phải chịu sự điều khiển của người khác. Bố mẹ của Nghi Bình sẽ lấy lại tất cả nếu anh phản bội con của họ!

Thắng tự tin:

- Cám ơn em đã nhắc, nhưng anh không lệ thuộc ai hết, vì anh đã chuẩn bị ngay từ khi chưa bắt đầu, những thứ có trước hôn nhân là của anh, những thứ có sau hôn nhân trên giấy tờ đều của người khác, anh chỉ làm thuê. Nghi Bình là người cố chấp và tự ái, đó là cách giúp anh dễ dàng đạt mục đích sắp tới.

- Ồ! Không ngờ anh nhiều thủ đoạn như vậy. Em và anh rất khác về quan điểm. Em thấy sợ…

Thắng nói nhanh:

- Anh muốn những thứ anh có hôm nay sẽ dành cho em, em xứng đáng có một cuộc sống an nhàn và hạnh phúc.

Uyên lắc đều:

- Em xin từ chối! Em chịu đựng sự khó khăn quen rồi, nên dễ đối đầu với hoàn cảnh nghiệt ngã, rất mừng em đã đạt được thành tựu từ bán ở vỉa hè, nay em đã có được một quán ăn, vẫn tin rồi em sẽ phát triển tiếp từ sự cố gắng. Em không muốn mắc lỗi lầm…

- Em thấy anh là người mắc lỗi lầm sao?

- Em sống và giữ mình đừng sai lầm chứ không phải để nhìn lỗi lầm của anh. Chúng ta có chung một quá khứ, nhưng hiện tại và tương lai quá khác biệt . Chúng ta đã rời điểm xuất phát quá xa rồi, mà đáng tiếc lại đi về hai hướng nên khó quay lại để bắt đầu đi cùng một đường…

  Thắng tỏ vẻ đau khổ:

 - Lời nói của em khiến anh đau lòng quá!

 - Hãy là chính mình đi anh, tính cách ngày xưa của anh em vẫn nhớ, không ngờ vì đồng tiền mà anh thay đổi như vậy. Dù sao Nghi Bình cũng từng giúp anh, nếu anh phụ cô ấy, anh là người vong ân. Cô ấy từng thật lòng thật dạ yêu anh, đừng để cô ấy nhận ra anh không xứng đáng.

- Nghi Bình nghĩ anh sao cũng được, anh chỉ cần em hiểu thôi…

Uyên chăm chú nhìn vào chiếc ly rồi lắc cho những viên đá kêu lên lanh canh, nàng chậm rãi nói:

- Em hiểu anh, nhưng hiểu theo cách của em. Anh đã lạc lối rồi, khó lòng quay lại lắm, anh biết không?...

 

Phần 3:

Thắng thường về nhà với cơn say vật vờ, có lúc tài xế phải dìu anh vào nhà. Nghi Bình không đợi nhưng thấy Thắng là cô liền gây sự, không việc này thì việc khác. Cô hoạnh họe tại sao Thắng không mang bữa ăn về cho cô. Thắng đáp lại:

- Tôi cố ý đó, cho em nhịn đói đến độ thấy mọi món đều ngon và thèm những món ăn hàng ngày em chê, để phải biết vào bếp như mọi phụ nữ khác…

- Anh không được kẻ cả với tôi kiểu đó! Tôi chỉ xài tiền của tôi.

- Cả ngày không đụng tay làm việc gì, thì có thể tạo ra tiền sao?

- Tiền của bố mẹ, tôi đã giao cho anh…

Thắng cười to:

- Bằng chứng đâu?

Cuộc đời không khác mấy với sân khấu đối với những người giỏi đóng kịch. Khi xong vai rồi thì lớp mặt nạ cần tẩy sạch. Mọi tính toán của Thắng đã đến thời điểm thích hợp, anh  không  cần kiên nhẫn nữa, hôn nhân của hai người dù không phải hợp đồng nhưng không bên nào thiệt thòi nếu chấm dứt. Thắng nghĩ đã kéo Nghi Bình ra khỏi vũng bùn và cho cô “danh dự” là được cưới hỏi đàng hoàng. Tài sản anh có được hôm nay phần lớn do anh làm nên. Còn những thứ anh có trước khi kết hôn là do Nghi Bình tự nguyện dâng cho, có trách là trách Nghi Bình quá dại dột, và trách bố mẹ cô đã yêu chìu con quá mức để nó lớn lên không thể thành người!

Nghi Bình điên cuồng đập phá đồ đạc vừa gào:

- Không ngờ anh mưu mô đến như vậy!

Thắng thản nhiên khiêu khích:             

- Em biết vẫn chưa muộn nhưng đừng tức giận, mà hãy cám ơn vì tôi giúp em sớm tỉnh ngộ để từ nay không sống thừa trên đống tiền của cha mẹ em, để biết rằng cuộc đời này tuy vậy mà rất công bằng, nếu không có tôi liệu giờ này em sa chân tới đâu? Nhiều bạn bè của em đã “cắn” thuốc, cả tên tình nhân cũ của em cũng bị bắt đi cai nghiện rồi…ha…ha…

Địa ngục! Không có chữ nào thích hợp hơn với gia đình của họ. Ngôi nhà hạnh phúc ngày nào giờ đây nhiều ngày đêm vắng lặng vì Thắng đi sớm về khuya, còn Nghi Bình quay lại những nơi đã từng vui chơi thâu đêm suốt sáng. Rất khó để thay đổi bản chất một con người, lần này Nghi Bình càng sa đọa hơn vì có thêm nỗi hận trong lòng, cô càng muốn phá hủy bản thân trong men rượu. Cuối cùng những lời Nghi Bình không muốn nghe đã được Thắng nói ra:

- Tôi không quan tâm việc em sinh con trước khi kết hôn, tôi chỉ không chấp nhận khi em bỏ rơi nó. Đó là đứa con do em sinh ra, mà một người làm mẹ không nên phân biệt nó là con của người cha nào thì mới được nuôi dưỡng.

- Chẳng phải tôi đã thú thật với anh từ trước rồi, tại sao ngày đó anh không phản ứng gì mà vẫn chấp nhận?

- Tôi tưởng rằng tôi có thể bỏ qua những việc trong quá khứ của em, nhưng sự thật đó nó vẫn đeo bám trong con người em, cứ bắt tôi thấy…

- Anh quá đểu cáng!

Thắng nhún vai:

- Đủ xài thôi! Em đã hiểu về tôi thì hãy làm điều nên làm, chúng ta ly dị trong êm đẹp.

- Không thể êm đẹp! Phải trả lại hết những gì tôi đã đưa cho anh.

- Ra tòa làm cho rõ đi. Thế nào nhỉ? Thì ra cô gái khao khát tình yêu này đã bỏ tiền ra mua một người không yêu mình. Thì ra bố cô ta có lắm tiền ngoài lương của mình. Thì ra…

- Anh không được xúc phạm bố tôi…

-…không được nói đến ông bố có nhân tình trẻ và có con riêng của em đó à?

 - Tôi không bao giờ làm đơn ly dị! Xem anh bỏ tôi được không?

- Tôi có đủ bằng chứng rằng em phản bội tôi, hình ảnh em nằm trong vòng tay những gã đàn ông và cả quá khứ của em đã từng sinh con mà em giấu tôi! Nêu ra chừng đó tôi đủ lý do chưa? Gia đình em chịu nhục nổi không?

Nghi Bình nhìn Thắng căm phẫn.

- Anh muốn chiếm tài sản của tôi nên mới lấy tôi? Nhưng nhà tôi không thiếu tiền nhé, có bị anh lừa từng đó cũng chỉ là một cái bún tay của bố tôi thôi…

Thắng gật gù:

- Tôi biết, em đã từng khoe mà. Nhưng từ nay em hãy thận trọng khi nói ra như thế. Rất nhiều người còn muốn sánh bước cùng em vì  cái gia tài của cha mẹ em đó. Còn bây giờ tôi nhường cho em làm đơn ly dị với lý do tôi thiếu trách nhiệm, tôi vũ phu hoặc không hợp, sao cũng được…

Nghi bình run rẩy, lấp bấp :

- Mày…mày…là thằng lưu manh!

Thắng thản nhiên:

-Đừng hỗn! Hãy tỏ ra mình là người còn chút giáo dục đi. Tôi và bố em khác nhau lý do khi nhận tiền của người khác về cho mình. Còn sự lưu manh thì giống nhau đó.

Nghi Bình ứa nước mắt, chưa bao giờ cô phẫn uất đến như thế. Cô biết mình đã thua trong cuộc hôn nhân này bởi một lẽ Thắng chưa bao giờ yêu cô. Nghi Bình đã lạc lối trong cuộc sống và đang trơ vơ như một người cô độc nhất trên đời, đồng tiền của bố cô liệu có tiếp tục lấp được vực sâu để cô tiếp tục bước lên đó mà đi.

Ooo

Uyên giật mình thức giấc vì chuông điện thoại, nàng chồm dậy nghe tiếng Dũng bên kia đầu dây, đó là người bạn học cũ làm bác sĩ gọi đến từ bệnh viện:

- Uyên! Tao nghĩ báo tin cho mày là tốt nhất, Thắng đang bị cấp cứu ở bệnh viện này. Bị thương, nhưng không nguy hiểm, mày có thể đến giúp nó được không?

Uyên nhìn đồng hồ đã khuya. Nàng ngập ngừng:

- Sao lại là tao nhỉ?

- Thì tình xưa nghĩa cũ mà. Không lẽ gọi cho vợ cũ nó. Trong khi chờ thân nhân ở quê lên thì còn ai thích hợp hơn mày…hahaha…

Uyên cau mày:

- Đừng đùa, tại sao Thắng bị thương?

- Bị đánh nhưng chắc bọn đó không phải giang hồ chuyên nghiệp, tụi nó bị bắt liền. Thắng nhận ra một đứa là bạn của vợ cũ.

- Vậy là có phim hay rồi. Nhưng tao không đến đâu, tao không muốn…

- Rộng lượng tí đi, coi như mày giúp tao trông coi nó. Tao đang rất bận với ca trực của tao.

Uyên khoác thêm áo rồi dắt xe ra cửa. Phố xá sáng rực đèn và người vẫn còn trên đường khuya. Bệnh viện đông người đang hấp tấp với việc của họ. Uyên gặp ngay Thắng còn ở phòng cấp cứu, trên mặt dán bông băng vài chỗ, không có vẻ nghiêm trọng. Uyên nói ngay:

- Dũng gọi em đến! Anh thấy trong người thế nào?

- Không sao, có lẽ anh về ngay cũng được.

- Nghe Dũng gọi em cứ tưởng anh bị gì ghê lắm. Mà anh gây thù chuốt oán với ai để bị đánh vậy?

Thắng cười miệng méo xệch:

- Gieo nhân nào thì gặt quả ấy, coi như anh đã làm việc không phải nên...

Uyên lảng tránh câu chuyện:

- Anh nên nằm lại đến sáng để theo dõi thêm.

- Dũng cho biết chỉ xây xát bên ngoài, anh muốn về. Hôm nay tài xế xin nghỉ, em gọi giúp anh Taxi…

Uyên do dự nhưng rồi chìu ý Thắng, nàng không muốn nói thêm những điều không cần thiết. Nếu biết tình trạng của Thắng không đáng lo lắng thì nàng đã không tới. Uyên biết Dũng có ý tạo điều kiện để nàng và Thắng tái hợp nên lấy cớ gọi nàng, nhưng nàng sẽ đi trên con đường đã chọn mà không có Thắng từ lâu. Đưa Thắng lên taxi, xe chuyển bánh thì Uyên mới quay hướng khác về nhà mình. Uyên sẽ quên tình yêu kia với những hình ảnh trong quá khứ đã bị nhiều nét hoen ố.

 Uyên hôm nay với những thứ có trong tầm tay đều thấm đẫm mồ hôi suốt bao năm nhưng tâm hồn nàng lại rất bình yên. Uyên không muốn bơi cùng dòng sông với Thắng, anh đã ra biển và có thể đối đầu với cơn sóng lớn, còn nàng thì dừng lại bên bờ với những bước chậm rãi, thận trọng dù đang mùa gió lặng.

  Đơn Phương Thạch Thảo


Channel Hồ Thụy Mỹ Hạnh poet



Mưa Sài Gòn (Nhạc)

      Mưa Sài Gòn Thơ: Hồ Thụy Mỹ Hạnh Nhạc: Trần Hữu Bích Ca sĩ: Vân Khánh