103
Truyện
ngắn
Anh
bây giờ ở đâu
Đơn Phương Thạch Thảo
Còn
lại mình tôi ngồi đợi ở một chiếc ghế đá dọc lề đường, Diễm và Thùy thì đi
loanh quanh tìm thợ chụp hình dạo để thực hiện cái sở thích mà đa số con gái
đều có. Đó là một buổi tối các nàng rủ nhau dạo chơi trên các vỉa hè ngắm phố
xá sáng rực ánh đèn. Các cửa hiệu trưng bày hàng hóa đẹp mắt nhưng tôi không
mua gì, bởi vì tiền xài vặt của chúng tôi còn lệ thuộc vào ba má nên chỉ đủ rủ
nhau vào quán kem rồi chụp vài tấm hình là cùng. Tôi lơ đãng nhìn bối cảnh
chung quanh, gần đó có một chị ngồi bán bắp nướng, tay chị phe phẩy quạt lửa
đẩy làn khói bay vào không khí thoang thoảng mùi thơm dễ chịu.
Mắt
tôi vẫn làm việc của nó, và thấy một người mặc quân phục rằn ri, đầu đội Béret
Nâu từ phía đối diện tôi đi tới. Anh ta xăm xăm tiến tới chỗ tôi ngồi bằng
những bước sải. Tôi vội quay đầu nhìn sang hai bên xem có ai đứng gần nhưng
không có ai, vậy chắc chắn là anh đang đi về chỗ tôi. Vội tua nhanh những khuôn
mặt của người quen trong trí nhớ xem có anh ta không? Không có! Còn chưa kịp
nghĩ gì thì anh đã đứng ngay trước mặt rồi. Thái độ của anh như quen biết tôi
từ lâu:
-
Chào cô bé, anh muốn nhờ cô bé chuyện này. Anh đang bị mấy đứa bạn làm khó dễ,
tụi nó thách thức anh một việc hơi vượt khả năng. Anh không biết làm sao để
không bị chế giễu là…là…!
Tôi
chớp mắt nhìn anh, sự tự nhiên của anh khiến tôi ngạc nhiên.Nhưng thái độ của
anh không có vẻ đùa cợt, cả cách xưng hô không khách sáo với một người mới gặp
như thế, nên tôi cũng lên tiếng như đối với người lớn hơn:
-…nhưng
anh nói với em làm gì?
-
Vì anh cần sự giúp đỡ của em, chỉ có thể là em…
Tôi
lại chớp mắt, hơi cau mày tỏ vẻ không hiểu. Anh nói:
-
Hãy giúp anh, anh sẽ chia “phần thưởng” cho em…
-
Không đâu, em không muốn nhận cái gì hết khi chưa biết mình phải làm gì…!
-
Tụi nó thách đố rằng nếu anh làm quen được với em thì tụi nó mất cho anh…muốn
gì cũng được! Nên chỉ cần em giả bộ vui vẻ, nói nói cười cười một lúc, không
thẳng thừng đuổi anh xê ra chỗ khác là coi như anh thắng.
-
Đơn giản vậy thôi sao?
Người
ấy gật đầu:
-
Ừ! Đơn giản vậy thôi. Cám ơn em vì đã nghe anh. À! Anh cũng cần em cho
anh biết số nhà luôn, để khi lãnh “giải” anh mang đến cho em…
Tôi
ngớ ra mấy giây, rồi tôi bối rối vì trước một chuyện đột ngột mà người lính xa
lạ này mang đến. Nhưng trước mặt tôi là một người lịch lãm và vui vẻ, dù chỉ
mới vài phút nhưng tôi không cảm thấy đây là người đáng cho vào danh sách phải
đề phòng! Ngược lại tôi thấy cảm tình… mới chết! Không lạ khi bầy con gái có
máu nghịch ngầm thường lấy địa chỉ các đồn cảnh sát, nhà bảo sanh hoặc một công
sở nào đó mang sẵn trong túi, để đưa cho các chàng hay lẽo đẽo theo làm quen
xin số nhà, nhưng lần này tôi lại không thể làm như thế, cũng chưa quyết định
cho địa chỉ thật của mình. Gõ điếu thuốc lên chiếc hộp quẹt Zippo rồi gắn
lên môi, anh nói:
-
Trong khi chờ đợi “cho anh xin số nhà…”, em có thể cho biết tên? Còn anh là
Nguyên!
Ồ!
Hơi vượt qua yêu cầu chỉ cần “...nói nói cười cười..” rồi, anh hỏi liền những
điều lẽ ra phải sau những chuyện con cà con kê, tôi hiểu đây là một cách làm
quen của anh:
-
Tên của anh có ở bảng tên trên túi áo, không giới thiệu em cũng biết mà…
-
Vậy để cho công bằng, em vui lòng cho anh biết tên nhé. Người xinh thì chắc tên
cũng vậy.
Tôi
nhoẻn miệng cười vì lối nói của Nguyên:
-
Dạ! Em tên Khánh.
Diễm
và Thùy đã quay lại cùng với chú thợ chụp hình, thấy một anh lính đẹp trai, hào
hoa phong nhã đang nói chuyện với bạn mình thì chưa chào Diễm đã lập tức nói
liền:
-
Mới đi một chút mà ở đây mày đã phản bội tụi tao có người mới rồi hả?
Thùy
là đứa nói nhiều và nghịch nhất bọn, nó không ngần ngại hỏi ngay:
-
Anh ấy là ai?
Tôi
nháy mắt, khẽ lắc đầu ngầm bảo nó đừng hỏi nữa. Nhưng Nguyên đã trả lời:
-
Lính rừng mới về thành phố, hân hạnh được biết các cô. Hai cô là bạn của Khánh?
Thùy
lại nhanh nhẩu trả lời:
-
Dạ! Tụi em là bè lũ, là cá mè một lứa, là băng đảng với nhau…
Diễm
đập tay vào vai Thùy:
-
Đừng nói giỡn nữa. Chú chụp hình đợi kìa…
Câu
chuyện tạm dừng. Ba tà áo dài đứng nép vào nhau, miệng cười cười, đầu nghiêng
nghiêng làm dáng. Chú phó nhòm chụp xong mấy tấm, rồi gợi ý:
-
Các cô không mời anh Mũ Nâu cùng đứng vào chụp một tấm kỷ niệm sao...
Nguyên
do dự nhìn tôi, có vẻ chờ sự đồng ý. Diễm dịu dàng nói:
-Dạ! Anh đứng vào cùng
chụp hình với tụi em nhé.
Vô
tình hay cố ý? Nguyên bước vào đứng cạnh tôi, những tấm hình tình cờ rồi đây sẽ
là kỷ niệm đáng nhớ của tôi. Tôi chợt thấy thích cái Béret Nâu của Nguyên, nên
ngỏ lời mượn đội để chụp riêng một tấm. Trước khi trả lại mũ, tôi săm soi cái
huy hiệu gắn trên mũ trầm trồ “Đẹp quá!”. Nguyên nói:
-
Đó là “Thần tiễn”, huy hiệu binh chủng của anh.
Chú
thợ chụp hình ghi biên lai hẹn ngày giao hình, Nguyên muốn trả tiền, chúng tôi
giành qua, giành lại nhưng chú lại lấy tiền từ tay Nguyên. Thùy giả bộ bí xị
như bị mất phần:
-
Anh trả như vậy mắc công tụi em… mang ơn! Khó ưa quá!
Nguyên
cười xòa:
-
Em nói anh khó ưa, nhưng anh tự xét thấy mình rất…không phải như vậy!
Nguyên
ghi KBC của anh để khi có hình thì tôi sẽ gởi cho anh, vì có Thùy nên việc
Nguyên cần số nhà của tôi không khó. Tôi nghe loáng thoáng nó còn nói nhỏ với
nguyên “Hối lộ đi, em sẽ làm cái gạch nối giữa hai người!”. Tôi liếc nó một cái
dài hơn đường xích đạo, nhưng nó đâu có ngán tôi, thích nói gì đó là quyền của
nó mà. Trước khi chia tay ra về tôi hỏi Nguyên:
-
Nãy giờ mấy người bạn của anh chắc đợi anh dài cổ?
Nguyên
cười hỏi nhỏ:
-
Em nghĩ là anh có mấy người bạn nào đó thật ư?
Cho
dù không phải là tình cờ nhưng Nguyên đã tự tin tạo ra cơ hội làm quen,
tôi thấy vui vì điều đó. Thời chinh chiến, mọi người lính đều nhận được sự cảm
mến của người dân. Còn trong suy nghĩ của tôi, họ là người hùng, là người gánh
trên vai trọng trách bảo vệ sự bình yên cho hậu phương trong đó có tôi, và
trước mặt tôi là một người trong số đó, nên dễ hiểu vì sao Nguyên chiếm được
cảm tình của chúng tôi ngay. Tôi còn gặp lại Nguyên một lần nữa trước khi anh
về lại đơn vị.
Rồi
những cánh thư bắt đầu đi, về kết nối tình thân, như một chuyện thường
tình phải đến, tôi thành “Người yêu của lính” cũng từ đó tôi hay mơ mộng, hay
đứng nhìn lên bầu trời đầy mây như chờ thơ từ trên đó rớt xuống.
“Chiều
nay như những buổi chiều
Nhớ
ai hồn thấy thật nhiều xót xa
Đời
phong sương biết đâu nhà
Anh
nơi biên trấn nên xa em hoài…”
Thư
gởi cho Nguyên tôi hay để vào đó một cánh hoa ép, hay rắc vài giọt dầu thơm vào
lá thư trước khi bỏ vào phong bì dán lại, Diễm và Thùy thấy là trề môi “Bả sến
chịu hổng nổi”. Ừ! Tôi là vậy đó, là người yêu của lính tôi còn biết lo lắng
khi nghe bất cứ ở đâu có tiếng súng. Tôi càng thương Nguyên nhiều hơn vì sự
gian nguy mà một người lính là anh phải đối mặt.
Tôi
chợt không muốn tham gia vào các cuộc vui vì nghĩ đến người tôi yêu đang gian
khổ nơi rừng sâu, tôi thích ngồi một mình rồi buồn bã “Này chiếc bóng kia sao
mày cô đơn đến vậy?” Tụi bạn của tôi ngán ngẫm vì sự thay đổi đó:
-
Chuyện tình của mày hãy để dành mà viết tiểu thuyết, vì lâm ly quá. Tại vì đâu
mà khiến một kẻ ham rong chơi bỗng biến thành người ở ẩn?
Tôi
phân trần:
-
Tình yêu là thứ không ai có thể thắc mắc tại với bị làm gì. Cứ sao y bản chánh!
Anh sao thì em vậy bởi vì tuy hai mà một. Người ta đang đối mặt với muôn ngàn
hiểm nguy làm sao mình yên tâm mà vui chơi, thế thôi...
Ai
đã từng yêu thì sẽ cảm thông nỗi lòng của tôi. Ai sống trên một đất nước có
chiến tranh loạn lạc sẽ yêu thương người lính. Huống chi người tôi yêu đang nơi
tuyến đầu lửa đạn, sự gian khổ của anh là nỗi xót xa của tôi.
OOO
“Ta
yêu nhau mùa Xuân để rồi tàn theo mùa Xuân…”. Câu hát của ai đó nói về một cuộc
tình tàn nhanh quá! Còn tôi “Ta yêu nhau mùa Xuân…” nhưng tàn theo mùa gì? Bây
giờ là mùa Hạ.
Mọi thứ
đang xáo trộn, báo hiệu những điều rất tệ sắp xảy ra, như mọi thứ bị tung lên
không trung rồi rơi tan tác khắp nơi, cuộc sống không còn bình yên nữa. Ngày cứ
nối tiếp theo nhau và ngày cũng dài ra như gộp bao nhiêu thời gian vào chữ đợi
chờ. Tôi không liên lạc được với Nguyên nữa mà cũng không biết hỏi thăm tin tức
về anh ở đâu. Tôi sống nơi một vùng đã im tiếng súng và phải tập dần quen với nếp
sống mới, nhưng những nơi khác chiến sự vẫn đang rất căng thẳng chưa đến hồi kết
thúc và không thể đoán trước được những gì Nguyên và đồng đội phải đối mặt. Tôi
không xé hồn ra mà cái đau vẫn thấm tận xương tủy. Nỗi lo lắng khiến tôi không
còn cảm thấy những khó khăn cũng đang đến với mình.
Tôi sẽ chờ
đợi và chấp nhận những điều xảy ra. Tin rằng mọi thứ trên đời đều theo luật tự
nhiên, như đóa hoa dù bị dốc ngược nó vẫn uốn cành vươn lên nếu nó còn sống.
Con người dù bị hoàn cảnh nghiệt ngã cũng phải tìm cách đứng dậy bằng cách này
hay cách khác. Tôi sẽ bám chặt vào niềm tin để sống...
Có một điều không có câu trả lời, sau mấy mươi
năm vẫn cứ đeo đẳng trong lòng tôi “Anh yêu dấu! Anh bây giờ ở đâu? Chúng ta có
còn gặp lại nhau không?”
Đơn Phương Thạch Thảo
Ngày xưa
anh nói
(Thúc Đăng – Thanh Tuyền)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét