Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2025

Dịch ơi chào mi! (Truyện phiếm 96)

 


Rx 96.


Truyện phiếm

Dịch ơi chào mi!

Đơn Phương Thạch Thảo

Sự nghiêm trọng vì dịch không còn là nỗi lo lắng, ám ảnh trong tâm trí nhiều người. Nên hiện tại chuyện mắc dịch là chuyện xưa rồi diễm, một phần vì các nơi hạn chế đưa tin hoặc không đưa tin về ca nhiễm mới hàng ngày như lúc đang bùng phát dịch nên mặc nhiên nhiều người xem như đã…hết dịch! Mọi sinh hoạt trong đời sống nhanh chóng trở lại bình thường, quán xá tấp nập người ra kẻ vào. Các điểm du lịch cũng rộn rịp không nơi nào kém nơi nào, người ta chơi bù những ngày bị nằm ấp trong nhà. Tưng bừng như cái thời chưa biết dịch là cái mắc dịch gì! Thiệt là mừng không kể xiết, mừng nhất là không bị ngăn sông cấm chợ hạn chế ra đường, vì ra đường lúc đó nếu không có lý do chính đáng là bị phạt. Chưa bao giờ câu “Yêu nước là…ở yên trong nhà” được nhắc nhiều như thế.

Nhớ hồi con vi rút còn lãng du khắp nơi, tỉnh nào có dịch đang cao, thì tỉnh bạn phải đề cao cảnh giác, thấy ai từ vùng có dịch lẻn về tới tỉnh của mình, xóm làng chẳng ai bảo ai mà đều phát huy tinh thần…chỉ điểm! Sự vị kỷ có từ trong máu của một số người lộ ra. Nhà này dòm ngó nhà kia xem có người từ nơi khác đến là lặng lẽ đi báo…công an! Rồi y tế đến yêu cầu cả nhà đó xét nhiệm, người ở xa về không dương tính cũng phải cách ly tại nhà mười bốn ngày chờ con vi rút…lộ diện! Vì như đã biết nếu người bị virus cũng ủ đó cả chục ngày sau mới có biểu hiện lâm sàng, nên các biện pháp kiểm soát khó phát giác, cứ đề phòng cẩn thận  cho chắc ăn. “Cách ly!”, câu mà ai cũng xem là họa vô đơn chí lỡ nó rớt vô nhà mình nên các biện pháp phòng ngừa được thực hành tới bến.  Thỉnh thoảng xe của y tế hụ còi chạy về hướng nào, thì các cánh cửa đang khép vội hé ra dáo dác nhìn theo coi nhà nào bị “dính chưởng”, và nhà nào bị giăng dây cách ly của y tế thì đố ai dám tới gần. Tình hình cứ như dây đàn căng hết cỡ, nó mà đứt thì còn gì là đàn. Dịch làm cho nhiều người xa cách vì không dám thăm viếng nhau, nhưng cũng có nhiều người gần hơn nhờ Viber, Messenger, Facebook, Zalo kết nối liên lạc, các mạng xã hội được nhiều người tận dụng tối đa để tâm tình cho qua ngày. Tình thương mến thương cứ thế tuôn trào lai láng…

Mạnh ai xả thân đi cứu giúp người khó khăn vì bị cách ly thì cứ xả thân. Ai đủ điều kiện mà không muốn chia sẻ cho người khác thì cứ ở nhà mà hưởng thụ. Mọi mặt xấu tốt của nhiều người được thể hiện trọn vẹn khi tai ương từ tận đẩu tận đâu ập vào…

Vậy mà bỗng nhiên…hết dịch! Khi các chỉ thị về phòng chống dịch không dùng tới nữa. Ngỡ như giấc mơ, một ngày nọ các nơi cho phép được tự do muốn đi đâu thì đi. Chứng minh một điều là con vi rút siêu nhỏ từng làm mưa làm gió, tác yêu tác quái rồi cũng không sao thắng nổi con người to lớn nên bị  đập te tua, nó chấm dứt thời tung hoành khắp nơi làm người ta khó thở cả nghĩa đen và nghĩa bóng!

OOO

Đang an hưởng thái bình. Tôi đứng ngẩn ra ngạc nhiên khi nghe cô bạn rĩ tai:  

- Thằng con của Lý bị f0 mấy hôm rồi, giờ nhà nó đang tự cách ly!

Lý là hàng xóm đối diện nhà tôi. Tôi cãi:

- Tui thấy nó mới đi ngang nhà tui…

- Nhưng nó “bị” mà, giờ tự mua que về test, dương tính thì tự mua thuốc về uống, không phải đi khai báo nữa nên không nói ra thì không ai biết đâu!

Tôi không nghĩ còn người mắc dịch là bình thường nên tôi có lo lắng. Chờ cho người kia đi khỏi, tôi liền thông báo lại với Huy, cũng là hàng xóm bên trái nhà tôi:

-…Cẩn thận! Cả nhà Lý dính F0 rồi (Tôi tăng từ một người lên “cả nhà” cho thêm phần nghiêm trọng) Vậy mà mình cứ tưởng đã chích đủ ba mũi Vaccine thì không bị nữa chứ.

Huy đứng lùi lại cách xa tôi rồi trả lời:

- Nhưng nhờ Vaccine nên nếu nhiễm thì nhẹ thôi, không giống hồi chưa chích… chắc không sao!

Thấy Huy đeo khẩu trang tôi hỏi:

- Ở trong nhà mà kỹ thế? Sao không giở khẩu trang ra cho dễ thở…

Huy không trả lời, bỏ vào nhà. Tôi còn đang phân vân thì vợ của Huy đi ngang, thấy tôi cô dừng lại kể:

- Lúc nãy em ra quán mua cà phê, có anh chàng đang trong quán thấy bạn ngang qua bèn gọi “Vào uống cà phê với tao…”. Tên kia nói “Tao đang F0, không tiếp cận gần được…”…

Tôi lại được dịp trố mắt:

- Trời! Đã F0 thì ở nhà, sao đi lung tung như vậy?

- Có sao đâu chị! Miễn mình đeo khẩu trang và áp dụng đúng cách ngăn ngừa thì không sợ lây lan...

Tôi phản đối:

- Nếu thế thì trước đây người bị mắc dịch đã không bị gom vào khu tập trung cách ly!

- Hồi đó khác, hồi đó là con “Cô rô na” rồi con “đeo tà” nó dữ quá, còn bi giờ là con “Ô mai ron” nó cũng dễ lây nhưng không nguy hiểm bằng mấy “con” kia, mà mình cũng chích vắc xin rồi nên cũng yên tâm. Mấy người nhà em bị nhiễm và đang điều trị đó thôi…

Vừa nghe xong là tôi giật mình thụt lùi vào trong:

- Huy cũng dính hả? Thảo nào thấy nó cứ đeo khẩu trang cả trong nhà. Vậy em là F1 rồi?

- Trong nhà có mình em là âm tính, nên em là người phải cách ly khỏi mấy người kia, vì số đông là F0 nên họ ở chung tưng bừng vui vẻ với nhau, chỉ mình em là buồn…

Cô cười thoải mái như không có việc gì rồi bỏ đi. Tôi vừa tiếp xúc với F1 vậy nên tôi là F2? Ôi trời! Đầu óc tôi bấn loạn lên, không biết đâu mà lần. Tôi cần phải đề cao cảnh giác với người chung quanh hơn nữa, cứ tưởng thời mắc dịch qua rồi, ai mà ngờ bây giờ gặp phải cái cảnh này. Tôi đứng lấp ló trong nhà nhìn ra quan sát, không dám bước ra bên ngoài. Thật là ức chế thần kinh, tôi cần một người nào đó để than phiền rằng thì là tôi vừa tiếp xúc với F1, thì may quá có chị hàng xóm bên phải nhà tôi vừa bước ra, tôi gọi ngay:

- Này chị Hà ơi! Có chuyện bí mật kể nhỏ cho nghe nè…

Chị ta bước đến bên hong nhà:

- Gì vậy?

Tôi nhỏ giọng:

- Nhà Huy bị F0 không chừa người nào, nhà Lý cũng vậy. Cái mửng này chắc có ngày cả xóm thay phiên nhau bị…

Chị Hà bật cười:

- Tưởng gì, giờ nó cũng như bệnh cảm cúm thôi. Sốt thì uống thuốc sốt, ho thì uống thuốc ho không nên lo lắng quá. Vấn đề là mình phải tự nâng thể trạng lên, ăn uống, ngủ nghỉ, tập thể thao để tăng sức đề kháng…

Tôi không tìm được tiếng nói chung nên hơi bực mình:

- Thì hồi nào tới giờ có ai nhịn đói hay không ngủ?

- Biết vậy, nhưng đừng nhìn đâu cũng thấy người bệnh.

- Họ bệnh thì mình mới thấy chứ!

- Con chị hôm qua test âm tính rồi, nên sáng nay nó đi làm lại đó…

- Nó bị sao mà test?

- Thì tuần trước nó bị cảm rồi đau họng, tự mua que về thử thấy hai vạch, bèn nghỉ làm một tuần. Nó ở trong phòng nó, chị với nó không tiếp xúc gần, nên chị không sao cả…

Tôi lảo đảo quay vào nhà đóng cửa lại với cảm giác lo lắng tột độ! Trước mặt, hai bên hong nhà đều có người đã và đang mắc dịch! Số phận tôi sao đây? Tôi thấy cổ khô khốc rồi ho lên một tràng rất khí thế, đường hô hấp của tôi bị trục trặc rồi. Đầu tôi nóng lên, hay tôi cũng bị mắc dịch rồi cũng nên. Tôi liền mở danh bạ điện thoại gọi cho đường dây nóng của y tế:

- Alo! Làm ơn đến ngay giúp tôi. Tôi…tôi …đang rất khó thở…

Không lâu lắm, vài người trong đội phản ứng nhanh có mặt tại nhà tôi. Họ làm các xét nghiệm cần thiết và kết luận tôi không bị làm sao cả. Sau khi nghe tôi trình bày về những người mắc dịch quanh tôi, họ khuyên tôi đừng lo lắng, hãy áp dụng những biện pháp tăng cường hệ miễn dịch để cơ thể luôn khỏe mạnh chống lại dịch. Họ bảo nên ăn những thực phẩm có nhiều chất dinh dưỡng, nhất là những loại thực phẩm có nguồn gốc từ thực vật. Cần bổ sung một số loại trái cây có chứa nhiều chất chống oxy hóa, tập luyện mỗi ngày giúp loại bỏ căng thẳng và họ cho rằng tâm lý tôi mắc dịch chứ không phải cơ thể. Nhưng tôi biết làm sao đẩy sự bất an ra khỏi tâm trí! Trong tình hình tứ bề thọ…dịch! Bạn sẽ ứng phó ra sao, nếu bạn  là tôi?…

Đơn Phương Thạch Thảo








   Tình lỡ

(Nhạc: Thanh Bình)

https://www.youtube.com/watch?v=ebXGvNG9FJc







Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2025

Những Ngôi Nhà Không Có Đàn Bà 93

 


         Rx93.

Truyện ngắn

Nhng Ngôi Nhà Không Có Đàn Bà

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

(Tiếp theo: 

Nhng Ngôi Nhà Không Có Đàn ông

https://hothuymyhanh.blogspot.com/2019/08/nhung-ngoi-nha-khong-co-ong-truyen-ngan.html /  )


Ở đây là xóm toàn đàn ông sinh sống nên cả một dãy phố bình yên, vắng lặng. Không có cảnh vài người ngồi tán gẫu chuyện trên trời dưới đất như bên xóm đàn bà ở dãy phố ngoài kia. Nguyên nhân việc không có đàn bà trong các ngôi nhà này sẽ được kể dưới đây.

OOO

Buổi sáng những người đàn ông đóng cửa vội vàng rồi rời nhà đến nơi làm việc, khu phố chìm vào sự yên tĩnh. Chỉ có chú Tám là ở nhà vì chú đã hết tuổi làm việc. Nhà có hai cha con, nhưng con trai của chú sáng cũng đi làm chiều mới về. Chú thành người gác dang cho cả xóm khi các chủ nhà đi vắng. Rảnh rỗi chú cứ tản bộ từ đầu xuống cuối dãy dòm dòm, ngó ngó thấy nhà nào có sự gì là chú ra tay liền. Có nhà cổng bị bật ra thì chú đến cài chốt lại, có nhà đèn còn sáng thì chú tiện tay kéo cái cầu dao điện gắn ở vách ngoài xuống. Hiền lành và tốt bụng như thế nhưng chú bị vợ bỏ vì chú quá thật thà, ai nói gì cũng tin, vì vậy người quen lợi dụng chú, thay vì lãnh lương về nộp hết cho vợ thì chú có thể trích bớt cho bạn mượn mà không nghĩ người đó có nhớ để trả lại không. “Tiền là thước đo lòng người…” vợ chú không tốt và cả tin như chú nên bả chia tay chú để đi lập cuộc đời mới, may mà bả  không cần dắt con theo, nên thằng cu Tí đẹp trai được chú nuôi nấng từ đó và giờ đã là một chàng trai hoàn hão, giống tính hiền lương như chú. Chú Tám thề ở vậy nuôi con, không dính tới đàn bà nữa vì chú đã nếm đủ rắc rối từ bà vợ nên… ngán!.

Kế nhà chú Tám là nhà lão Quang, lão này rất keo kiệt! Vợ lão đã gút bai từ lâu vì cái tính thương tiền của lão. Đối với lão, hôn nhân cũng giống kinh doanh nên phải tính cho kỹ, nếu không là lỗ vốn như chơi. Nhà có hai vợ chồng nhưng lão luôn đề phòng cẩn mật. Tiền lão gởi ngân hàng không dám cất ở nhà, cuốn sổ tiết kiệm cũng cất kỹ trong két sắt mà mật mã là một bí mật chỉ lão biết. Chi phí trong gia đình lão so đo với vợ từng chút. Chị vợ hận nên trước khi ly hôn ra đi, chị hết nhịn, kiếm chuyện đánh nhau với lão một trận cho bỏ những ngày cắn răng chịu đựng khiến hai hàm răng của chị…rơ hết trơn!. Sau khi vợ bỏ đi, lão không rước bà nào về nữa, lão luôn nghi ngờ không tin ai nên chỉ bồ bịch qua đường. Nhưng không cô nào được nhận gì từ lão dù chỉ là một đóa hồng. Lão cho rằng các cô chỉ thích thông qua lão để đi tới két tiền của lão chứ yêu đương cái nỗi gì. Khi biết tính lão như thế, cô nào cũng chạy mất dép! Đó là lý do lão cô đơn bền vững. Ai nghe chuyện của lão cũng nói “Mơi mốt để lão ôm tiền mà sưởi ấm đêm Đông!”. Họ còn xầm xì “Đàn ông như vậy đừng hòng có đời vợ thứ hai!”

Kế nhà lão Quang là nhà anh Thư, một người ít nói. Nhưng vợ của anh thì nói nhiều, còn có giọng nói lớn hơn bình thường. Lỡ có chuyện gì không ưng ý, thì chị vợ “phát thanh” cho cả xóm nghe. Anh Thư xấu hổ vì điều đó nhưng không muốn thi thố tài xem ai nói lớn hơn để áp đảo đối phương dù tinh thần anh bị vợ khủng bố dài dài. Anh luôn tự an ủi: “Người sợ vợ là người yêu hòa bình”, cứ cho là anh sợ vợ cũng được. Vợ mình, mình sợ chứ có sợ vợ ông hàng xóm đâu. Nghĩ vậy nên anh lúc nào cũng ngọt ngào, dùng hết những câu yêu thương để vuốt ve cơn tam bành của vợ. Nhưng cái gì xài nhiều cũng phải cạn, lời yêu thương cũng vậy. Đến lúc anh mệt mỏi nên cảm thấy con là nợ, vợ là oan gia, cửa nhà là nghiệp báo, vậy là anh ra đi bỏ lại khối tình biết ngỏ cùng ai cho vợ. Duyên tiền định thế nào anh lại đến “định cư” ở cái xóm toàn đàn ông, không thấy một bóng đàn bà! Nhiều người nhận xét rằng cô nào khôn nên kết duyên với anh sẽ hạnh phúc, vì một người có tính chịu đựng và hiểu biết như anh sẽ không làm ai tổn thương.

Kế nhà anh Thư là nhà Quận, anh chưa có vợ lần nào vì yêu mãi ngàn năm mối tình sâu đậm nhưng không được kết hợp, do lần đầu ra mắt nhà gái đã bị chê vì làm mếch lòng má vợ tương lai! Ngày ấy vừa được giới thiệu, anh liền chào hỏi vui vẻ: “Dạ…nếu không được giới thiệu con cứ tưởng cô là bà ngoại của em Thy đó…”

Vẻ mặt của má vợ tương lai sậm lại, nhưng chưa đến nỗi bất lịch sự tiễn khách ngay. Quận biết mình lỡ lời nên trong lòng cũng áy náy nên tìm cách “gỡ”. Sau một hồi chuyện trò, Quận cũng nghĩ ra câu để khen: “Con thấy cô già hơn vài tuổi thôi, nhưng nghe cô nói chuyện thì lại duyên dáng tưởng trẻ hơn vài chục tuổi. Cô nói chuyện nhí nhảnh như thế không biết cô già đâu…”

Một đứa thật thà bằng ba đứa dại! Có những người nếu im lặng lại tốt hơn là nói. Má của Thy nói riêng với con gái: “Nếu con lấy nó, phụ nữ khi có con nhan sắc thường tàn phai không chừng nó lại nói nhìn con giống bà ngoại của má cho mà xem”. Thy vẫn yêu Quận. Nhưng tình yêu đó bị trở lực vì sự chân chất của Quận. Họ đành đợi chờ ngày tái sử dụng những thứ có thể. Còn bây giờ Quận nằm trong “sào huyệt” với một trái tim chưa kịp vá lại mà đau! Nhưng gặp là duyên, lấy nhau là nợ. Nên Quận cứ trông mong mình là con nợ càng sớm càng tốt, Thy ơi!...bà chủ nợ ơi!. Ai cũng mong thuyền xưa cập bến để Quận thôi lẻ loi, lẽ nào bến nước thứ mười ba không dành cho Quận, anh thật thà thôi chứ có tội gì đâu!

Kế nhà Quận là nhà Vũ. Anh có vợ là một người hơi đẹp nhưng điệu đà. Ngày nào đi làm về Vũ cũng nghe vợ khoe: “Hôm nay em đi chợ, có một anh chàng cứ chạy xe theo sát sau em. Anh chàng ngắm em đến nỗi cán cục đá té nhào”. Hôm nữa: “Trời ơi! Sao em lại đẹp quá như vầy không biết. Em vào quán uống nước mà có một anh đến xin số điện thoại, nói rằng vì thấy em đẹp nên muốn liên lạc…”

Mỗi ngày mức ảo tưởng mỗi tăng: “Em gặp lại anh bạn cũ, anh ấy tỏ tình với em!”

Đôi khi Vũ cũng bực mình hỏi lại:

- Em cho anh ta biết là em có chồng rồi chứ?

- Có! Nhưng ảnh vẫn nói rằng “Có chồng thì mặc có chồng! Yêu cứ yêu…”

- Như vậy là họ khinh em đó!

- Hả? Theo đuổi em sao lại vì khinh em?

- Vì một người đàn bà đoan chính đã có chồng thì không bao giờ còn yêu người khác! Trừ loại lăng loàn trắc nết. Anh ta tỏ tình vì nghĩ em là loại đàn bà dám phản bội chồng để đáp lại, đàn bà như thế không đáng khinh thì còn là gì nữa???.

Thế là “chiến sự” xảy ra, chị vợ tuyên bố bỏ Vũ sẽ  dư sức lấy một người hơn Vũ. Đôi khi lý do chia tay đơn giản vậy thôi nhưng người ta không biết kiềm chế nên mới xảy ra cớ sự. Nghe đâu chị vợ không tìm được người hơn Vũ, mà tệ hơn anh cũng không có, nên chị rất muốn quay lại với anh nhưng nhà xưa đã bít cửa. Chị đang ăn năn, tu sửa bản thân mình, biết rằng nhan sắc là thứ sẽ mất theo thời gian, chỉ có tình thương yêu và sự hiểu biết mới giữ được mái ấm của mình. Nếu từ đầu chị đừng tự đề cao mình bằng ảo tưởng thì chị không mất đi người chồng mà chị yêu thương. Nếu chị đừng xem thường những cái lỗ đinh chị đóng vào con thuyền hạnh phúc mỗi ngày thì nó không đắm, để bây giờ phải hối tiếc muộn màng.

Kế nhà Vũ là nhà anh Mây. Anh là nhà báo có đời sống tự do bay bổng như cái tên của mình, mọi thứ ràng buộc đều khiến anh khó chịu. Nhưng rồi anh gặp chị! Sự dịu dàng, hiểu biết và nhất là tình yêu của chị khiến anh thay đổi “sở thích” độc thân của mình. Anh rước chị về bằng tình yêu không kém phần lãng mạn trong anh. Chị là người biết sống cho người khác, chị quan tâm, chăm sóc anh từng ly từng tí, mới đầu anh thấy hạnh phúc vì điều đó, nhưng rồi…

…Lại phải đổ tội cho thời gian! Mọi thứ chợt trở nên nhàm chán, Mây không muốn nói những lời ngọt ngào với chị nữa, cũng không cần giữ gìn những lời phê bình, chê trách chị. Và một điều đáng nói là Mây không còn thích chị chen vào suy nghĩ của anh! Lúc này chị mới biết Mây là một người đa tình, nhưng không hề…dại gái. Đa tình và dại gái rất khác nhau, nhưng ở với nhau lâu sự đa tình đã hết. Họ không còn muốn tâm sự thâu đêm suốt sáng như thuở ban đầu. Thời gian đi qua họ chả thấy gì, chỉ thấy già. Vậy thì níu kéo làm chi! Chị chia tay Mây với một trái tim thổn thức vì còn yêu anh nhưng không thể chịu được sự trái tính của anh. Nhưng Mây không bao giờ chịu nghĩ tình yêu và tình vợ chồng luôn cần sự chia sẻ, không thể phân biệt việc của ai thì người ấy quyết định. Và chừng nào Mây còn chưa hiểu ra điều đó, thì căn nhà của anh sẽ “…nhiều Đông lắm Hạ, nối tiếp đi qua, thiếu bóng đàn bà…”

OOO

Xóm đàn ông được hình thành từ những nhiêu khê, rắc rối của cuộc đời cộng lại như thế. Rồi bóng râm sẽ phủ xuống cuộc đời của họ, mà có hoàng hôn nào không chứa nỗi buồn. Bên kia là xóm toàn đàn bà, bên này là xóm của các ông. Mong sao ma đưa lối, quỷ dẫn đường…ủa lộn…duyên đưa lối, tình dẫn đường cho hai cái xóm kỳ lạ kia  có khúc cua để gặp nhau mà đồng ca bản “Tình Bắc duyên Nam”! (Muốn hòa hợp như thế chỉ có tác giả kể chuyện này mới làm được điều “kỳ diệu” đó, tin tôi không?…)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh




Nhng Ngôi Nhà Không Có Đàn ông

https://hothuymyhanh.blogspot.com/2019/08/nhung-ngoi-nha-khong-co-ong-truyen-ngan.html /  




Điệu buồn đêm mưa

Nhạc sĩ: Vinh Sử

https://www.youtube.com/watch?v=ITqJupAm-Hc

Lạc Vào Đêm 321



rx321.

 Lạc Vào Đêm

Buổi chiều buông xuống bờ vai

Chỉ còn chút nắng đường dài bơ vơ

Sài Gòn lạc vào trong thơ

Còn em lạc giữa bến bờ nào đây

 

Con đường râm bóng hàng cây

Nằm nghe mãi những đổi thay của đời

Bước ai về chốn xa vời

Nghe trong hồn vọng những lời vu vơ

 

Nỗi cô đơn lạc vào thơ

Em đi lạc giữa phố mờ đêm nay

Ngàn sao đang giấc ngủ say

Giữa thành phố ngập tràn đầy hoa đăng.

 

Và em như một vầng trăng

Chìm trong ánh sáng thị thành mà thôi

Một ngày nữa lại qua rồi

Trái tim có chút bồi hồi nhớ, quên!

(Sài Gòn Chúa Nhật 19.3.2000)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 


 Mưa rừng

Huỳnh Anh

https://youtu.be/h-R0wtysnIc?si=8g9s5fiY9N30e3Ip

 

Mai Xa Sài Gòn 320

 


rx320.

Mai Xa Sài Gòn

Làm sao em mang về

Một giọt sương đang vỡ

Để mai thành nỗi nhớ

Trong sâu thẳm hồn em

 

Thành phố chẳng có đêm

Những con đường vẫn thức

Và dòng người nô nức

Họ có chăng nỗi buồn!

 

Một ánh mắt… không thương!

Ta nhìn nhau cũng lạ

Nỗi cô đơn đầy quá

Nên ta gần nhau hơn.

 

Đưa nhau về lặng buồn

Con đường dài lạc lối

Hàng cây chìm trong tối

Em khóc anh nào hay

 

Ngày mai mình chia tay

Xa Sài Gòn chắc nhớ

Trái tim nhiều trắc trở

Vương chút tình vu vơ.

(Sài Gòn 15.3.2000)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 


Giọt mưa Thu

Nhạc; Đặng Thế Phong

https://youtu.be/XQR7gndjsZc?si=g6Pv_X-kiDkklOa5

Lửa Phượng 318

 


rx318.

Lửa Phượng

Màu hoa nào rực đỏ

Như lửa trong nắng hè

Râm ran khúc nhạc ve

Trên đường về xa vắng.

 

Nhặt vào tay chút nắng

Hong ấm thời gian qua

Khi tất cả trôi xa

Khuất mờ vào kỷ niệm.

 

Em vẫn mơ tìm kiếm

Một nét xưa dịu dàng

Tà áo trắng hiền ngoan

Trong những chiều tan lớp.

 

Trên con đường bóng rợp

Mây trắng theo nhau về

Bâng khuâng mái tóc thề

Dễ thương đôi mắt liếc…

 

Mùa Hạ làm nuối tiếc

Ngày xưa ơi...ngày xưa!

(14:50 Thứ Ba 29. 2.2000)

Đơn Phương Thạch Thảo

 


Phố đêm

Nhạc; Tâm Anh

https://youtu.be/h_2XsKrCapY?si=5n8M8E61TOCgmLrF

 

Lời nào cho trăm năm 317

 


rx317

Lời nào cho trăm năm

Ta tìm về hư không

Nghỉ ngơi đôi chân mỏi

Lạc vào trong đêm tối

Thấy đời như rộng hơn

 

Ta ôm nỗi cô đơn

Khát một ngày tình cũ

Đóa hồng xưa úa rũ

Trong ngăn tim tình yêu

 

Ta tìm về buổi chiều

Nhặt chút hoàng hôn vỡ

Còn gì cho nỗi nhớ

Một chút buồn lặng câm.

 

Những lời hẹn trăm năm

Một khắc vào quên lãng

Trong tâm hồn thấp thoáng

Bóng dáng ai ngày nào

 

Tìm về với chiêm bao

Ngỡ ngàng ta một bóng…

(22g30 Chúc nhật 27.2.2000)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 


Siết chặt bàn tay

Mặc Thế Nhân

https://youtube.com/shorts/qk9xM3gpnVw?si=piaGMXtvO0yERdIX

 

Bình Minh Xôn Xao 316



 

rx 316.

Bình Minh Xôn Xao

Một phút thôi trong giây phút hồn nhiên

Ta sẽ thấy khoảng trời xanh trong vắt

Ngàn tia nắng lung linh rơi trước mắt

Tâm hồn đầy những nốt nhạc thanh xuân.

 

Đang bên hoa những cánh bước ngập ngừng

Ban mai đến đến bầu trời bầu trời tươi đẹp quá

Dù mùa xuân đang giã từ vội vã

Nhưng niềm vui đã gởi lại đây rồi.

 

Hãy hồn nhiên dù trong giây phút thôi

Ta sẽ thấy tâm hồn như rộng mở

Hãy nhặt nắng ép vào trong trang vở

Để mai này hong ấm lại ngày xưa.

 

Đóa hoa tàn còn lại chút hương đưa

Thoảng vào hồn giữa thênh thang khát vọng

Ta ôm niềm vui bước vào cuộc sống

Đón bình minh xôn xao giấc mơ hồng.

  Hồ Thụy  Mỹ Hạnh




 Bình Minh Xôn Xao

Thơ Hồ Thụy Mỹ Hạnh.

 Nhạc: Trần Hữu Bích.

Ca sĩ  Như Ý

https://www.youtube.com/watch?v=se30sEfjaYY  


Mưa Sài Gòn (Nhạc)

      Mưa Sài Gòn Thơ: Hồ Thụy Mỹ Hạnh Nhạc: Trần Hữu Bích Ca sĩ: Vân Khánh