Thứ Năm, 16 tháng 11, 2017

Khi Ng ười Phát Thư Đi Qua

x116.

Khi Ng ười Phát  Thư Đi Qua

Mỗi buổi sáng khi người phát thư đi ngang nhà không dừng lại

Em ngỡ như vừa đánh mất một cái gì sâu thẳm tận đáy tim

Một chút gì nhói lên trong khoảnh khắc im lìm

Và cứ thế, từng ngày qua cứ thế

Dẫu em biết rằng những dòng trên giấy nào có gì đáng kể

Khi lòng ai không nhớ, khi lòng ai đã quên

Nhưng mỗi buổi sáng em vẫn buồn tênh

Khi người phát thư đi ngang nhà không dừng lại.

Trời mùa hạ tâm hồn em vẫn lạnh lùng, tê tái

Trong mỗi phút đợi chờ đi qua

Có phải mỗi ngày thêm một cách xa

Biển giữa tim anh đẩy ân tình em về bờ khác

Biển giữa tim em sóng gào ồ ạt

Ôm vào lòng những trắc ẩn nghìn năm

Thành phố đó chợt trở thành xa xăm

Nên bước chân ai tìm về ngần ngại

Để mỗi buổi sáng em ngẩn nhìn theo mãi

Người phát thư đi qua dần khuất cuối đường.

( Đơn Dương 12g45 Thứ Ba 25 . 2 . 1992)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Tuổi Trẻ Chủ Nhật Số 27 (92 năm thứ mười) Ngày 12.7.1992

Ngày xửa ngày xưa!
      (Khi chưa có internet giúp ta chỉ một cái nhấp vào “send” là tức khắc thư vào ngay Inbox của người nhận như ngày nay). Những cánh thư tay gởi qua bưu điện mất vài ngày (Hoặc hơn) mới vòng vèo đến được với người nhận, thì tâm trạng của người chờ đợi cánh thư của ai đó, từ đâu đó cứ gọi là… dài cổ! Người phát thư thời đó như một “thiên sứ”, và họ trở thành quan trọng biết bao…
*****

Thứ Năm, 2 tháng 11, 2017

Hơn Cả Mùa Xuân - Truyện Ngắn

           

x 9.

Truyện Ngắn

Hơn Cả Mùa Xuân

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Sau những ngày đi học xa trở về, Đà Lạt càng trở nên thân thương gần gũi với tôi hơn. Mùa xuân dường như luôn có mặt vì màu sắc của muôn hoa. Chiều thứ bảy, những con đường có đông hơn thường ngày song vẫn giữ được sự yên ả, trầm lặng, đó là nét riêng của Đà Lạt.

Tôi và Vi chọn một chiếc bàn ở một góc quán cà phê Nam Giao. Địa điểm thuận lợi có thể quan sát những người đang đi dưới đường, cả những người sắp bước vào quán cả hai mặt sau  và trước.

Đây là nơi hẹn của Vi và người bạn của cô, mà ngay hôm vừa về Đà Lạt tôi đã nghe kể:

-Vi quen Tuấn Khanh trong chuyến đi thực tập ở thành phố, nhưng hôm nay anh ấy mới có dịp lên đây. Tuấn Khanh gọi điện thoại báo sẽ ghé nhà thăm nhưng Vi ngại chưa cho đến nhà vì sợ mấy đứa em tinh nghịch chọc ghẹo.

-Nhưng tại  sao lại có mặt Uyên trong cuộc hẹn đó chứ?

-Vì có bao giờ Vi hẹn hò với ai như thế này đâu, Vi sẽ không dám đến đó một mình, nếu Uyên không giúp Vi thì…

Tôi biết bạn tôi là một cô gái hiền lành kiêm cả tính nhút nhát, Vi ít giao thiệp và điều ít có với một cô gái xinh đẹp, dịu dàng như Vi là cô chưa hề có người yêu. Khi nghĩ đến điều ấy tôi mới thấy rằng cần đi với Vi, ít ra là ủng hộ việc Vi tiếp xúc với một người bạn trai, biết đâu sẽ tốt hơn cho cô. Vậy là tôi đột nhiên dễ dãi chấp nhận làm người thứ ba trong cuộc hẹn của Vi chiều nay.

Vi không giấu được sự nôn nao, bồn chồn:

-Mình đến sớm hơn, Tuấn Khanh có nghĩ  là mình nôn nóng gặp lại anh ấy?

-Giữ đúng hẹn mới là điều cần thiết, chứng tỏ mình là người tự trọng.

Vi vẫn lo lắng:

-Nhỡ Khanh không đến?

-Điều đó sẽ giúp chúng ta hiểu Tuấn Khanh là người như thế nào.

-Uyên hãy kể một chuyện gì đó cho Vi nghe cho đỡ sốt ruột, à! Hay là chuyện của Uyên và người ấy …, Hai người quen nhau trong trường hợp nào?

Tôi vắn tắc:

-Trong dịp sinh nhật một người bạn, Uyên đã gặp Khanh Tuấn ở đó…

-Khanh Tuấn ư? Hay nhỉ, “chàng” của Vi lại là Tuấn Khanh! Tuấn làm gì?

-Anh ấy học y khoa năm cuối.

-Uyên đã “ra mắt” gia đình Tuấn chưa?

-Anh ấy chưa bao giờ mời Uyên về nhà, đó là một gã chúa hờn hợt. Mà Uyên cũng chưa vội tìm hiểu gia đình Tuấn, trừ khi anh ấy tự kể…

-Khanh thì lại khác, anh ấy mail cho Vi và hay kể về gia đình, có vẻ chân thật lắm. Anh ấy có một người anh trai và một cô em gái, ngành kiến trúc mà anh ấy đang theo học là ước mơ từ khi còn nhỏ…

Vi ngừng kể:

-Kìa Uyên, anh ấy đã đến.

Mắt tôi cũng vừa chạm ngay một người đang bước lên bậc tam cấp đầu tiên. Chiếc áo khoác màu rượu chát…quen thuộc. Tôi thảng thốt:

-Khanh Tuấn!

Vi quay lại hỏi:

-Uyên nói gì?

Vẫn còn trong ngỡ ngàng, nhưng kịp giữ được bình tỉnh, tôi nói:

-Không! À… Uyên nói anh ta đã đến rồi đó.

Tim tôi đập mạnh, tôi biết tôi không thể nào tự chủ được lâu trong tình huấn này, không thể nhầm lẫn được, đúng là Khanh Tuấn dù anh đã “ngụy trang” bằng chiếc kính cận. Không chần chờ, tôi đứng bật dậy trong khi Vi vuốt lại tóc và ghé mắt nhìn vào chiếc gương nhỏ trong chiếc ví cầm tay. Thấy tôi đứng lên, Vi tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi:

-Kìa! Uyên định đi đâu vậy?

Tôi cười gượng :

-Nhiệm vụ của Uyên đến đây là xong, Uyên không thể ngồi lại làm …kỳ đà cản mũi. Vi phải thông cảm cho Uyên. Chúc Vi một buổi chiều thật vui vẻ.

Tôi quay bước không đợi Vi nói lời nào. Tốt nhất tôi nên tạm thời lánh mặt không cho Khanh Tuấn biết quan hệ bạn bè của tôi và Vi. Ra khỏi thềm mặt sau của quán. Tôi rảo bước thật nhanh. Về nhà ư? Nhà Vi và nhà tôi gần nhau, lỡ họ đưa nhau về thì tôi biết lánh đi đâu? Tim tôi se lại, tôi không ngờ Tuấn lên Đà Lạt với một cái hẹn như thế trong khi anh biết tôi cũng đang có mặt tại đây. Như vậy có nghĩa là từ trước đến giờ anh chỉ đùa giỡn với tình yêu của tôi.

Tôi ứa nước mắt, biết tính sao đây? Khi tôi đã nhìn thấy hạnh phúc rạng rỡ trên khuôn mặt Vi. Làm sao tôi có thể đập vỡ mộng mơ đầu tiên của người bạn gái mà tôi vô cùng quí mến này. Chỉ còn một cách là đành im lặng để Vi trọn vẹn niềm vui với người bạn mới gặp. Rồi tôi sẽ gặp riêng Tuấn ở Sài Gòn, tôi sẽ cho anh biết tôi đã nhìn thấy tận mắt sự phản bội của anh và không bao giờ tôi chấp nhận sự dối trá đó. Còn bây giờ bằng mọi cách tôi phải tránh gặp Tuấn trong những ngày anh có mặt tại Đà Lạt, chuyện của tôi sẽ được giải quyết nhưng không phải là ở đây.

OoO

Khi bóng tối đã ôm choàng thành phố, tôi mới lững thững trở về, đôi chân mỏi rã rời vì đi quanh phố. Những người trong gia đình không biết tại sao tôi đóng chặt cửa phòng. Tôi nằm vùi và cảm thấy tâm hồn lên cơn sốt.

Vừa sáng Vi đã hớt hải chạy sang:

-Uyên đi đâu mà cả buổi chiều hôm qua Vi và anh Khanh sang tìm hai lần…

Tôi cười héo hắt:

-Lâu mới về phải đi thăm bạn bè. Còn Vi, cuộc gặp gỡ vui vẻ chứ?

Vi vô tư kể:

-Anh ấy hiền, ít nói nhưng vui tính lắm. Khi về nhà Vi có đưa ảnh của Uyên cho anh ấy xem, anh ấy khen “Bạn của Vi  mignon quá…”

Tôi quắc mắt:

-Hắn dám nói vậy sao?

-Xinh thì người ta khen xinh, có gì mà không dám…

Tôi thầm nghĩ  “Hắn giả vờ không biết mình, đểu đến thế là cùng…”. Vi làm sao biết được cảm giác của tôi? nên cô tự nhiên nói :

-Khanh còn có ý mời Uyên cùng đi chơi với tụi mình hôm nay. Vi cũng muốn vậy nên sang báo cho Uyên biết để chuẩn bị…

Tôi  ngắt lời Vi, gắt to:

-Thôi đủ rồi!

Vi tròn mắt ngạc nhiên:

-Uyên hôm nay làm sao vậy? Có gì bực bội nói cho Vi biết đi .

Tôi phải làm sao đây? Tuấn muốn tôi chứng kiến cảnh anh phản bội tôi như thế nào ư? Vi làm sao biết tôi đau đến chừng nào nhưng cố im lặng :

-Uyên xin lỗi, Uyên hơi khó chịu trong người. Với lại Tuấn Khanh có biết Uyên là ai mà bày đặt mời …

Vi vội phân bua :

-Vi đã kể về sự thân thiết của tụi mình thế nào Khanh mới có ý rủ Uyên  chứ. Với lại Vi cũng muốn Uyên biết Khanh để sau này về Sài Gòn có dịp gặp nhau…

-Ờ! Phải đó, hãy nói với Khanh rằng qua tết Uyên còn trở lại Sài Gòn, chuyện gặp nhau không khó khi đã biết nhau như vậy. Tiếc rằng chiều hôm qua Uyên không thể ngồi lại để nhìn cho rõ mặt anh ta .

Tôi mỉm cười với ý nghĩ đắc thắng, Vi vẫn vô tình:

-Được! Vi sẽ chuyển lời.

-Khanh có nói đây là lần thứ mấy anh ta lên Đà Lạt không?

-Rất nhiều lần, nhưng hồi đó chưa quen Vi.

Tôi nhếch môi cười:

-Anh ta thành thật chứ?

Vi cau mày nhìn tôi:

-Nghi ngờ là xui người ta phản bội mình, Uyên vẫn nói vậy mà.

Tôi muốn nói với Vi “Anh ta là một người vui nhộn, tính tình hờn hợt , giao thiệp rộng, bạn bè hàng tá, anh ta học Y Khoa chứ không phải là Kiến trúc, cũng chưa từng lên Đà lạt trước đây, và điều đáng nói anh ta là Khanh Tuấn!” Nhưng sự hồn nhiên vui vẻ của Vi đã ngăn tôi.

Khi Vi ra về rồi, còn lại một mình tự nhiên tôi cuống quít, căn phòng quá hẹp không đủ cho tôi hối hả bước chân. Tôi hình dung đến Tuấn và Vi, họ trông xứng đôi lắm. Không biết nơi nào sẽ đón bước chân họ sáng nay, Vườn Hoa thành phố, thác Cam ly, hồ Than Thở hay Vallée  D’amour? Ánh nắng sẽ chan hoà trong niềm vui của họ.

Tim tôi rên xiết trong lồng ngực, dù sao tôi cũng chỉ là một con người bình thường với trái tim yêu và lòng ích kỷ của một đứa con gái, nên có tự vỗ về mình cách nào, tôi vẫn cảm thấy khó chịu khi nghĩ Tuấn và Vi đang sánh bước bên nhau.

OoO

Mùa Xuân không có ý nghĩa gì với tôi.Chưa bao giờ tôi nôn nóng chờ đợi chuyến trở lại Sài Gòn bằng lúc này, cuối cùng thì nó cũng đến, tôi vui vẻ nhận quà và thư của Vi gởi Tuấn Khanh. Chuyến xe tốc hành mang tôi vào thành phố, không dối lòng rằng tôi rất buồn, cái cảm giác của một cuộc chia lìa sắp xảy ra cứ làm tôi nhói lên.Tôi không nghĩ rằng tình yêu của tôi đang đi về phía có một kết thúc đáng buồn như vậy. Không phải tôi xem tình bạn của tôi dành cho Vi lớn hơn tình yêu của tôi dành cho Tuấn, nhưng tôi chọn cách rút lui êm đẹp trong mối tình đã rất sâu đậm trong lòng tôi chỉ vì tôi không thể chấp nhận được sự lừa dối, tôi không thể tha thứ dù đó chỉ là sai lầm nhất thời của Tuấn đi nữa. Hành trang vỏn vẹn có cái túi xách và gói quà Vi gởi. Tôi lầm lũi xuống bến, tự nhiên tôi muốn khóc.

Tiếng máy xe ngừng lại bên tôi trong tiếng ồn ào mời khách của những người chạy xe ôm. Tôi bất ngờ nhận ra Tuấn:

-Lên anh đưa về.

Không ngờ gặp Tuấn sớm thế. Tôi thầm nghĩ “Kẻ bắt cá hai tay đây rồi”. Tôi cố giữ thái độ bình thường, nhưng vẫn không làm sao tự nhiên như trước nữa.

-Cái gì mà nhìn trừng trừng vậy? Một tháng qua không nhắn cho anh một lời, gọi thì em không nghe máy. Tưởng như em đã biến khỏi cuộc đời này rồi chứ.

Anh thản nhiên nhỉ? Vậy thì tại sao tôi lại không nhập một vai để xem Khanh Tuấn diễn vở kịch gì? Tôi im lặng một lúc trước khi ghé ngồi sau Tuấn, anh cho xe chạy chậm :

-Anh đoán là em sẽ vào, nên mấy ngày nay cứ ra đón. Em biết không? Anh buồn lắm khi mọi người xuống xe hết mà không có em.

Nếu bình thường thì câu nói của Tuấn sẽ làm tôi vô cùng xúc động và tôi sẽ không ngại tìm một câu nói chất chứa tình cảm để đáp lại anh, song tất cả giờ đây đã thành vô nghĩa và tôi muốn chấm dứt ngay cái trò giả dối này.

-Em chưa muốn về nhà, chúng ta tìm một chỗ nào đó, em muốn nói chuyện này với anh, không biết anh có muốn nghe không?

-Dĩ nhiên là anh rất thích, trừ chuyện em báo tin là em sắp lấy chồng.

-Cũng có thể sau chuyện này em sẽ lấy chồng thật.

-Lấy anh ư?

Tôi gắt :

-Anh không nên đùa như thế.

-Ai dại gì đùa. Anh nói nghiêm chỉnh đó chứ .

-Hừm!...

Tuấn tấp xe vào một quán nước. Khoá xe xong, anh giành xách giùm tôi chiếc túi xách. Tìm một chiếc bàn trong góc quán, anh gọi hai ly cam vắt:

-Có chuyện gì thì em nói ngay đi, anh nóng lòng muốn biết lắm đây.

Nhìn vẻ mặt thản nhiên của Tuấn, tôi đâm ra lúng túng, tránh ánh mắt của anh, tôi lần tay vào túi xách lấy ra lá thư của Vi, đẩy đến trước mặt anh, vừa liếc xem thái độ của anh :

- Đáng lẽ em mang đến tận nhà, nhưng tiện thể gặp anh ở đây, em gởi…

Tuấn cầm lá thư lên đọc:

- Thảo Vi Đà Lạt! Ai vậy nhỉ?...

Tôi trố mắt nhìn Tuấn, anh đóng kịch chắc cũng cỡ như lúc Vi đưa ảnh của tôi cho anh xem lúc ở Đà Lạt. Tim tôi đập mạnh như bước hụt chân mất thăng bằng, bỗng nhiên tôi nghẹn lời:

- Anh không biết Vi thật sao?

Tuấn cau mày:

- Làm sao anh biết được, còn em sao biết Tuấn Khanh? Em biết nó là em trai của anh từ bao giờ vậy? Tên này gớm thật, mới đi Đà Lạt có mấy bữa mà đã có người gởi thư, vậy mà ở nhà ai cũng bảo “ông” hiền…

Tôi sửng sốt vì điều vừa nghe:

- Anh nói sao? Em trai của anh ư?...

Tuấn gật đầu:

- Em sinh đôi, tụi anh giống nhau lắm. Khác cái nó cận nặng, con mọt sách mà, tính tình  thì lại cẩn thận, làm việc gì cũng đàng hoàng đâu ra đó nên ở nhà nó được ông bà già tin tưởng hơn anh.

- Sao trước giờ em không nghe anh nói đến người em trai của anh?

- Nói làm gì? Từ từ rồi cũng biết mà…

Tôi thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục nghe Tuấn kể:

-…Lấy cái kính ra nhìn nó hệt anh, thậm chí bạn của anh đến nhà tìm anh, gặp nó ngỡ là anh liền vồn vã nói đủ thứ, chờ cho tên kia nói xong, nó mới từ tốn nói “Tôi không phải là Tuấn, tôi là Khanh !”. Tên kia lần sau gặp lại than thở “Mày hại tao, hôm trước mày đi đâu? Làm tao gặp Khanh cứ tưởng là mày…”. Nó thản nhiên “Vậy à? Thì hôm nay cũng vậy, tôi là Khanh …”. Từ đó bạn anh đến gặp ngay anh vẫn hỏi có Tuấn ở nhà không?

Tôi bật cười:

- Vậy là hôm đó em cũng gặp Khanh.

Tuấn ngạc nhiên:

- Hôm nào?

Tôi mỉm cười, niềm vui vỡ ra trong lòng:

- Lúc khác em sẽ kể anh nghe…(Tôi lấy lại lá thư của Vi) còn lá thư này, giờ thì em thích trao tận tay Khanh cho anh ấy bất ngờ.

- Còn chuyện em định nói với anh là chuyện gì? Hổng lẽ vào đây để nói chuyện của “chúng nó” à?

Tôi bối rối quay đi, nắng Sài Gòn không làm tôi khó chịu như thường ngày. Nắng làm tâm hồn tôi ấm. Tình yêu sau biến cố bao giờ cũng đậm đà hơn. Tôi cảm thấy hạnh phúc và bằng tất cả sự dịu dàng có thể, tôi nói thật nhanh:

- Em muốn nói, em nhớ anh!

(Đơn Dương 20.11.1991)

H Thy M Hnh




Thứ Tư, 1 tháng 11, 2017

Rồi Mai Đây


x115.

Ri Mai Đây

Rồi thì anh sẽ quên em

Như quên một giấc mơ êm trong đời

Tình buồn như lá vàng rơi

Thu đi còn để một trời nhớ thương

Rồi đây hai đứa hai đường

Tình yêu cũng sẽ như hương cuối mùa

Tình em như một cơn mưa

Giọt rơi trên má, giọt vừa mặn môi

Rồi đây hai đứa hai nơi

Em về cúi mặt đơn côi suốt đời

Yêu anh chỉ có vậy thôi

Thương đau cũng đủ rã rời hồn em…

Ánh trăng rơi vỡ bên thềm

Gió ơi! Đừng thổi làm đêm lạnh lùng

Ngày mai xa cách muôn trùng

Em nghiêng vai gánh một khung trời buồn.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Nam Úc tuần Báo (Adelaide-Australia0So61 673 thứ Sáu 5.12.2008

 
          Mùa Thu trong mưa

Nhạc; Trường Sa

https://youtu.be/Dors93ThW7U?si=WyqFxof9GhrvOZGS


Anh không thể vẽ

x114.

Anh không th v

Anh có thể vẽ cho em bức chân dung

Với đôi mắt sâu của nhiều đêm không ngủ

Với ánh trăng xưa cũ…

...rọi vào trang thơ!

Có thể vẽ lên tà áo tím ộng mơ

Giữa đồi thông im vắng

Với mưa bay thầm lặng

Qua phố chiều cao nguyên

Anh có thể vẽ bầu trời bình yên

Nhẹ nhàng mây trắng…

 

Nhưng không thể nào anh vẽ

Trong tâm hồn em sâu lắng

Có một tình yêu

Với nỗi nhớ mong từng sáng, từng chiều

Với nỗi buồn thật đậm

Làm sao anh vẽ lối đi thăm thẳm

Vẫn trong hồn em!

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Tập thơ “Tâm Khúc” HTMH (Sở VHTT Lâm Đồng)

 

Ai kh vì ai

Nhc: Thương Linh

https://youtu.be/VThZ-cCZ5Co?si=un-_tEBBy7ZmmDU-


Với Trăng - Nhạc



Với Trăng
Nhạc : Lã Văn Khoa
Lời Thơ :
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Thể hiện :
Anh Thơ
Phối khí:
Nguyễn Minh Hùng





Với Trăng
Nhạc: Lã Văn Khoa
Thơ: Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Ca sĩ: Anh Thơ
Phối khí: Nguyễn Minh Hùng

Lời nhạc:
Trăng hỏi em nhớ ai? Em ngại ngùng chẳng nói, nhưng trong lòng thầm hỏi, lẽ nào em nhớ…anh? Em xõa tóc trong tay, từng sợi buồn len lén, nhớ anh và lời hẹn đợi chờ anh trở về.
Thời gian, thời gian trôi qua mau, thời gian cứ dần xa. Chiều chia tay vội vã, rồi mình xa cách nhau. Vầng trăng. Vầng trăng soi lung linh, cô đơn giữa trời đêm, làm sao có thể quên. Ngoài hiên trăng nghiêng thềm, ngoài hiên trăng nghiêng thềm, em mãi đợi anh về.
………………….
Trăng hỏi em nhớ ai? Em ngại ngùng chẳng nói, nhưng trong lòng thầm hỏi, lẽ nào em nhớ…anh? Em xõa tóc trong tay, từng sợi buồn len lén, nhớ anh và lời hẹn đợi chờ anh trở về.
Thời gian, thời gian trôi qua mau, thời gian cứ dần xa. Chiều chia tay vội vã, rồi mình xa cách nhau. Vầng trăng. Vầng trăng soi lung linh, cô đơn giữa trời đêm, làm sao có thể quên. Ngoài hiên trăng nghiêng thềm, ngoài hiên trăng nghiêng thềm, em mãi đợi anh về. Em buông lơi tóc thề, gói ánh trăng vàng lại, trăng cứ thầm hỏi mãi em chờ ai? Nhớ…nhớ ai?...

 

Với Trăng

x113-

Vi Trăng

Trăng hỏi em nhớ ai

Em ngại ngùng chẳng nói

Nhưng trong lòng tự hỏi

Lẽ nào em nhớ anh!?

 

Thời gian vẫn qua nhanh

Em mãi hoài ở lại

Như ánh trăng mãi mãi

Cô độc trong trời đêm.

 

Làm sao có thể quên

Chiều chia tay vội vã

Mình cách xa nhau quá

Biết bao giờ gặp đây.

 

Em xõa tóc trong tay

Từng sợi buồn len lén

Nhớ anh và lời hẹn

Đợi chờ anh trở về

 

Em buông lơi tóc thề

Gói ánh trăng vàng lại

Trăng cứ thầm hỏi mãi

Em chờ ai, nhớ ai…

(Thứ sáu 24.1.1992)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Mười năm yêu em

Trầm Tử Thiêng

https://youtu.be/s6VYBtwrglk?si=5rx-t6BwvbOI8pLy

 


Khi Anh Đi Xa



x112-

Khi Anh Đi Xa

Khi anh đi xa

em trở thành người ngớ ngẩn

bỏ quên trái tim nơi nào

em hoài công tìm kiếm suốt đêm thâu

những hệ luận ưu phiền khi mình cách xa nhau

chỉ có tình em yêu anh mới giải thích được

khi anh đi xa

mắt em chợt ướt

tóc dài bơ vơ

giọt nước mắt nào nhỏ xuống trang thơ

hoen từ “Xa cách…”

vẫn chiếc bóng từng đêm trên vách

nhìn em tủi hờn

khi anh đi xa

em mới hiểu nghĩa cô đơn

buồn ơi! Khoảng trống…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Nam Úc tuần Báo (Adelaide-Australia) Số 976 thứ Sáu 19.12.2014

 

Một mai em đi

Trường Sa

https://youtu.be/HKlyUQuCPoA?si=_hVm7tNxyemrIqXy  


Mưa Sài Gòn (Nhạc)

      Mưa Sài Gòn Thơ: Hồ Thụy Mỹ Hạnh Nhạc: Trần Hữu Bích Ca sĩ: Vân Khánh